Theo Nghị định, việc khai thác tài sản kết cấu hạ tầng được thực hiện theo 4 phương thức chính gồm: cơ quan, đơn vị quản lý tài sản trực tiếp tổ chức khai thác; chuyển nhượng quyền thu phí sử dụng tài sản; cho thuê quyền khai thác tài sản và chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác tài sản kết cấu hạ tầng. Trường hợp pháp luật chuyên ngành có quy định phương thức khai thác khác thì việc khai thác được thực hiện theo quy định của pháp luật chuyên ngành tương ứng.
Đối với các trường hợp phải thuê tư vấn lập đề án khai thác tài sản, chi phí thuê tư vấn được tạm ứng từ nguồn chi thường xuyên của cơ quan quản lý tài sản và được khấu trừ vào số tiền thu được từ khai thác tài sản.
Nghị định cũng quy định rõ các nguồn thu từ khai thác tài sản kết cấu hạ tầng, bao gồm: phí, lệ phí theo quy định pháp luật; tiền thu từ giá dịch vụ sử dụng tài sản kết cấu hạ tầng và các khoản thu khác liên quan việc cung cấp dịch vụ; tiền thu từ chuyển nhượng quyền thu phí, cho thuê quyền khai thác hoặc chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác tài sản; cùng các khoản thu hợp pháp khác.
Bên cạnh đó, Nghị định nêu rõ một số trường hợp không thực hiện khai thác theo quy định của nghị định này, như việc sử dụng tạm thời tài sản hạ tầng để phục vụ hoạt động văn hóa, thể thao, lễ hội; sử dụng chung công trình hạ tầng kỹ thuật, viễn thông phục vụ quốc phòng, an ninh; hoặc xây dựng, lắp đặt công trình viễn thông, cấp thoát nước trên tài sản kết cấu hạ tầng theo quy định pháp luật chuyên ngành.
Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 6/7/2026.