Trong không gian chật hẹp của lớp học, nơi mỗi lời nói đều có sự chứng kiến của giáo viên và các bậc phụ huynh khác, sự tinh tế trong ngôn ngữ của cha mẹ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Người có trí tuệ cảm xúc (EQ) thấp thường bị cảm giác xấu hổ hoặc sự hãnh diện cá nhân chi phối, dẫn đến những phát ngôn thiếu kiểm soát. Họ không nhận ra rằng, đằng sau những câu nói đó là sự tổn thương sâu sắc về lòng tự trọng của con cái và sự đánh giá thấp từ những người xung quanh về phương pháp giáo dục của gia đình.
Dưới đây là 4 câu nói điển hình bộc lộ EQ thấp mà cha mẹ cần tuyệt đối tránh trong các buổi họp phụ huynh:
1. "Ở nhà cháu nó ngoan lắm, không hiểu sao lên lớp lại như thế này"
Đây là câu nói kinh điển nhằm mục đích đẩy toàn bộ trách nhiệm sang phía nhà trường và giáo viên. Bằng cách khẳng định con mình "ở nhà rất ngoan", cha mẹ đang ngầm ý rằng những vấn đề về kỷ luật hay học tập là do môi trường giáo dục của thầy cô chưa tốt.
Người có EQ thấp thường dùng câu này như một lá chắn bảo vệ cái tôi của mình, nhưng thực tế nó lại cho thấy sự thiếu sâu sát của họ đối với các mối quan hệ xã hội và sự thay đổi tâm lý của con khi rời xa vòng tay gia đình. Thay vì tìm cách thấu hiểu, họ chọn cách chối bỏ thực tế.
2. "Cứ nhìn con nhà người ta xem, sao cùng một thầy dạy mà con mình lại kém thế?"
Việc công khai so sánh con ngay giữa lớp học là hành vi "sát thương" trực diện nhất vào lòng tự trọng của trẻ. Câu nói này cho thấy cha mẹ chỉ quan tâm đến thành tích và sự vẻ vang của bản thân thay vì nỗ lực thực sự của đứa trẻ.
Người có EQ thấp tin rằng sự sỉ nhục sẽ tạo ra động lực, nhưng thực tế nó chỉ tạo ra sự oán hận và cảm giác bất tài ở trẻ. Khi bạn mang con ra làm "vật tế thần" cho sự thất vọng của mình trước đám đông, bạn đã vô tình cắt đứt sợi dây liên kết niềm tin với con cái.
Ảnh minh họa; iFeng
3. "Tôi bận làm ăn cả ngày, trăm sự nhờ thầy cô cả, cháu có hư cứ đánh mắng thoải mái"
Câu nói này nghe có vẻ là sự tôn trọng và phó thác cho giáo viên, nhưng thực chất là một sự chối bỏ trách nhiệm giáo dục gia đình một cách vô trách nhiệm. Việc cho phép giáo viên "đánh mắng thoải mái" không thể hiện sự nghiêm khắc, mà thể hiện sự bất lực và thiếu kỹ năng dạy con của cha mẹ.
Người có EQ cao hiểu rằng giáo dục cần sự đồng hành của cả hai phía; họ không bao giờ "khoán trắng" con mình cho nhà trường và cũng không cổ xúy cho những phương pháp giáo dục bạo lực hay xúc phạm nhân phẩm.
4. "Cháu nó thông minh nhưng lười, chỉ cần chăm một tí là nhất lớp ngay"
Đây là lời tự huyễn hoặc phổ biến nhất của những bậc phụ huynh có EQ thấp. Họ dùng chữ "thông minh" để an ủi chính mình và dùng chữ "lười" để bào chữa cho sự thiếu quan tâm hoặc phương pháp học tập chưa hiệu quả của con.
Câu nói này không chỉ khiến trẻ nảy sinh tâm lý ỷ lại vào "trí thông minh sẵn có" mà còn khiến trẻ không thấy được tầm quan trọng của sự kiên trì và nỗ lực. Việc tâng bốc con một cách thiếu căn cứ trong buổi họp thường bị giáo viên nhìn nhận là sự thiếu khách quan và mù quáng trong cách nhìn nhận con cái.
Đứa trẻ cần một người đồng minh để cùng vượt qua khó khăn, chứ không cần một người phán xử để làm tăng thêm sự xấu hổ. Khi bước vào buổi họp, hãy lắng nghe với sự cầu thị và bảo vệ con bằng sự tỉnh táo.
Một người cha, người mẹ có EQ cao sẽ biết cách trao đổi riêng với thầy cô để tìm giải pháp, và biết cách khích lệ con bằng những lời lẽ tích cực khi trở về nhà. Sự tinh tế của cha mẹ tại trường học chính là món quà tinh thần lớn nhất, giúp con tự tin hơn trên hành trình chinh phục tri thức.
THIÊN AN