1. Nhất Niệm Quan Sơn
Ở giai đoạn đầu, nữ chính được xây dựng với hình tượng mạnh mẽ, khí chất sắc sảo, nhưng về sau lại chuyển hướng đột ngột sang tuyến tình cảm, thậm chí vì nam chính mà bỏ cả kế hoạch báo thù, khiến tính cách nhân vật trở nên thiếu nhất quán.
Nhân vật Ninh Viễn Châu vốn trầm ổn, nội tâm sâu sắc nhưng lại bị thể hiện khá đơn điệu, thiên về “đọc thoại mặt đơ”, cảm xúc chủ yếu qua nhíu mày, trợn mắt, khiến các phân đoạn bi tráng trở nên nhạt nhòa.
Bên cạnh đó, kịch bản tồn tại nhiều lỗ hổng, logic rối rắm, lạm dụng yếu tố bi kịch và tạo xung đột khiên cưỡng, thậm chí có nhân vật bị rút khỏi mạch truyện một cách gượng ép, gây khó hiểu cho người xem.
2. Phó Sơn Hải
Kịch bản bị đánh giá thiếu định hướng rõ ràng, mang cảm giác xây dựng tình tiết tùy hứng, thiếu một trục nội dung xuyên suốt.
Mạch phim rời rạc, thiếu liên kết, cảm xúc chủ yếu được dẫn dắt bằng nhạc nền nhưng không tạo được sự đồng cảm với khán giả. Việc lặp lại một số bài hát qua nhiều tập khiến hiệu ứng trở nên gượng gạo, thiếu tinh tế.
Bên cạnh đó, các nhân vật đều có cảm giác đang bị “đẩy” theo tiến độ kịch bản hơn là phát triển tự nhiên, thiếu chiều sâu tâm lý, khiến tổng thể tác phẩm khó tạo được sự nhập tâm cho người xem.
3. Trường Tương Tư 2
Về bản chất, tác phẩm vẫn mang màu sắc phim thần tượng, tập trung chủ yếu vào yếu tố tình cảm. Nội dung xoay quanh lựa chọn cảm xúc của Tiểu Yêu cùng các tuyến quyền mưu tại Đại Hoang, tuy nhiên mạch chính phát triển khá chậm, với nhiều thời lượng dành cho các mối quan hệ tình cảm lặp lại, thiếu điểm nhấn.
Dù có tái hiện một số phân cảnh kinh điển từ nguyên tác, nhưng do cấu trúc kể chuyện thiếu liền mạch, sự chuyển biến tâm lý của nhân vật trở nên đột ngột, chưa tạo được độ thuyết phục và chưa đáp ứng kỳ vọng của khán giả dành cho phần tiếp theo.
4. Ninh An Như Mộng
Tác phẩm từng được kỳ vọng sẽ mang đến một bức tranh cổ phong giàu chất thơ, nhưng thực tế lại gây nhiều thất vọng. Nội dung bị kéo dài, rối rắm và thiếu logic, các tình tiết chuyển cảnh thiếu tự nhiên, chắp vá, tạo cảm giác thiếu liền mạch trong mạch kể.
Bên cạnh đó, hệ thống nhân vật được xây dựng khá mờ nhạt, động cơ chưa rõ ràng, khiến việc tạo sự đồng cảm với khán giả gặp nhiều hạn chế. Diễn xuất của dàn diễn viên cũng chưa thực sự thuyết phục, biểu cảm còn cứng, lời thoại thiếu sự tự nhiên, chưa làm nổi bật được chiều sâu tâm lý nhân vật.
5. Ngọc Cốt Dao
Nhịp phim bị đánh giá chậm, lan man và thiếu mạch lạc, khiến việc theo dõi trở nên khó khăn. Sự kết hợp giữa yếu tố tiên hiệp và tuyến tình cảm vẫn đi theo lối mòn, thiếu đột phá, trong khi nhiều tình tiết chuyển biến mang tính gượng ép, logic chưa đủ thuyết phục.
Ở tuyến diễn viên, nữ chính Nhậm Mẫn gây tranh cãi về tạo hình và khí chất, mức độ phù hợp với nhân vật chưa cao, diễn xuất còn hạn chế. Nam chính Tiêu Chiến dù có lợi thế ngoại hình nhưng vẫn chưa tạo được bước tiến rõ rệt trong diễn xuất, đặc biệt ở những phân đoạn giàu cảm xúc. Trong khi đó, dàn diễn viên phụ thể hiện không đồng đều, chưa đủ sức nâng đỡ tổng thể chất lượng bộ phim.
Vũ Ánh