Năm ngoái, tôi có 5 tháng thất nghiệp, đúng nghĩa là sáng mở mắt ra không biết hôm nay mình sẽ làm gì ngoài lướt trang web tuyển dụng, gửi CV, chờ lịch hẹn phỏng vấn mà phỏng vấn xong rồi, lại khắc khoải chờ mail thông báo.
Thời gian đó không dễ chịu, nhưng cũng không hoàn toàn tệ. Sau 5 tháng, 9 lần đi phỏng vấn và 9 lần không được hồi âm, tôi nhận ra mình học được 3 điều quan trọng.
1. Im lặng cũng là một câu trả lời
Trước đây tôi luôn nghĩ: không được chọn là vì mình chưa đủ giỏi. Sau vài lần đầu không có phản hồi, tôi tự hỏi mình thiếu gì, sai gì, có nên chỉnh sửa lại toàn bộ CV không. Nhưng đến lần thứ 6, thứ 7, tôi bắt đầu nhìn mọi chuyện khác đi.
Ảnh minh họa
Thị trường lao động không chỉ xoay quanh năng lực cá nhân. Có những vị trí đã có “ứng viên nội bộ”, có những công ty thay đổi kế hoạch tuyển dụng, có nơi đơn giản là họ tìm người phù hợp hơn với văn hóa của họ, không hẳn vì tôi kém. Im lặng không phải lúc nào cũng là sự phủ nhận giá trị của mình. Đôi khi, nó chỉ là dấu hiệu rằng nơi đó không dành cho mình.
Khi chấp nhận điều này, tôi bớt dằn vặt. Tôi vẫn rút kinh nghiệm sau mỗi buổi phỏng vấn, nhưng không còn tự nghi ngờ bản thân một cách cực đoan nữa. Im lặng là câu trả lời, và mình chỉ cần tiếp tục đi tìm nơi khác.
2. Thất nghiệp không phải là “vô dụng”
Những ngày đầu không có việc, tôi cảm thấy mình tụt lại phía sau. Bạn bè đi làm, có dự án mới, có lương thưởng, còn tôi thì ngồi ở nhà chỉnh CV. Nhưng rồi tôi tự hỏi: nếu không có công việc chính thức, mình có thật sự “không làm gì” không?
Trong 5 tháng đó, tôi học thêm một khóa online, đọc nhiều hơn, cập nhật lại kiến thức chuyên môn mà trước đây vì bận rộn nên bỏ qua. Tôi cũng có thời gian nhìn lại những gì mình đã làm suốt vài năm qua: mình giỏi ở đâu, mình muốn đi tiếp hướng nào, và điều gì khiến mình mệt mỏi nhất ở công việc cũ.
Thất nghiệp khiến thu nhập chững lại, nhưng không có nghĩa là bản thân dừng phát triển. Nếu biết tận dụng, đó là khoảng lặng cần thiết để nâng cấp mình. Khi bước vào những buổi phỏng vấn sau này, tôi tự tin hơn vì biết mình đã chủ động làm gì trong quãng thời gian trống đó.
3. Giá trị của mình không nằm trong một email tuyển dụng
Lần thứ 9 không nhận được phản hồi, tôi ngồi nhìn hộp thư rất lâu. Cảm giác hụt hẫng vẫn có, nhưng không còn nặng nề như những lần đầu. Tôi bắt đầu hiểu rằng một công ty không chọn mình không đồng nghĩa với việc mình không có giá trị.
Ảnh minh họa
Giá trị của tôi nằm ở kinh nghiệm tôi tích lũy, ở cách tôi làm việc, ở những dự án tôi từng hoàn thành, ở thái độ tôi giữ khi mọi thứ không thuận lợi. Một email “rất tiếc” hay thậm chí không có email nào, không thể xóa sạch những điều đó.
Khi tách giá trị bản thân ra khỏi kết quả từng buổi phỏng vấn, tôi nhẹ đầu hơn. Tôi đi phỏng vấn với tâm thế trao đổi hai chiều: họ đánh giá tôi, nhưng tôi cũng đang đánh giá xem môi trường đó có phù hợp với mình không. Sự chủ động này giúp tôi không còn ở thế “xin việc bằng mọi giá”.
Năm tháng thất nghiệp không phải quãng thời gian tôi muốn lặp lại. Nhưng nhìn lại, tôi biết mình đã trưởng thành hơn nhờ nó. Tôi học được cách chấp nhận im lặng, cách không đồng nhất bản thân với một chức danh, và cách kiên nhẫn với hành trình của chính mình.
Công việc mới cuối cùng cũng đến, không ồn ào, không kịch tính. Chỉ là một cuộc gọi xác nhận đơn giản sau một buổi phỏng vấn mà tôi bước vào với tâm thế bình tĩnh hơn hẳn trước đây. Nếu phải chọn lại, tôi vẫn không muốn thất nghiệp 5 tháng. Nhưng nếu không có 5 tháng đó, có lẽ tôi vẫn sẽ nghĩ một email tuyển dụng có thể quyết định toàn bộ giá trị của mình.
Giờ thì tôi biết: không phải vậy.
NGỌC LINH