Đêm cuối tuần, giữa dòng người tấp nập tại phố đi bộ Hồ Gươm (Hà Nội), khi ánh đèn thành phố phủ lên mặt đường một lớp ánh sáng lung linh, từ một góc nhỏ, tiếng nhạc điện tử sôi động vang lên
Những âm thanh dồn dập, mạnh mẽ của bộ gõ percussion thu hút nhiều người. Và rồi, giữa vòng tròn khán giả ngày càng đông, một cậu bé nhỏ tuổi trong bộ vest đen lịch lãm cùng chiếc nơ đỏ xuất hiện đầy tự tin sau dàn nhạc cụ. Đó là nghệ sĩ nhí Trần Đình Vinh Quang.
Ít ai nghĩ rằng cậu bé đang biểu diễn đầy bản lĩnh ấy lại không thể nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt của mình. Cậu cảm nhận thế giới bằng một cách rất riêng, đó là âm thanh, nhịp điệu và trái tim luôn rực cháy đam mê nghệ thuật.
Không cần ánh nhìn để tìm vị trí trên sân khấu, không cần đôi mắt để quan sát đám đông, Vinh Quang làm chủ từng tiết tấu bằng đôi tai nhạy bén và cảm xúc chân thành. Mỗi cú chạm lên mặt trống điện tử đều chính xác, dứt khoát và đầy năng lượng.
Cậu bé sinh năm 2014 như đang kể câu chuyện của chính mình qua âm nhạc, một câu chuyện về nghị lực, khát vọng và niềm tin không đầu hàng số phận.
Cậu bé "nhìn" cuộc đời bằng âm nhạc
Trong khi nhiều bạn nhỏ cùng trang lứa còn đang vô tư với những trò chơi tuổi thơ, Vinh Quang lại lựa chọn theo đuổi percussion điện tử, dòng nhạc cụ hiện đại đòi hỏi khả năng giữ nhịp, cảm âm và xử lý sân khấu rất cao.
Với người bình thường, chơi loại nhạc cụ này vốn không hề đơn giản, nên với cậu bé khiếm thị, thử thách ấy còn khó hơn gấp nhiều lần. Thế nhưng, bằng tình yêu âm nhạc mãnh liệt, Vinh Quang đã vượt qua tất cả.
Vinh Quang chơi nhạc bằng cả trái tim giữa phố phường Hà Nội.
Khán giả trên phố đi bộ không chỉ bị cuốn hút bởi tiếng nhạc sôi động mà còn bởi phong thái biểu diễn rất riêng của cậu bé. Bộ vest đen vừa vặn, chiếc nơ đỏ nổi bật cùng gương mặt luôn hướng về phía khán giả tạo nên hình ảnh một nghệ sĩ lịch lãm, chỉn chu nhưng vẫn rất hồn nhiên trẻ thơ.
Điều đặc biệt nhất ở Vinh Quang không nằm ở hoàn cảnh khiếm khuyết, mà ở tinh thần luôn hướng về phía trước. Cậu không biểu diễn bằng sự tự ti hay mong chờ lòng thương cảm mà luôn xuất hiện với tâm thế của một nghệ sĩ thực thụ, vô cùng tự tin, bản lĩnh và tràn đầy năng lượng tích cực.
Đam mê trở thành ánh sáng dẫn đường
Có lẽ với Vinh Quang, mỗi buổi biểu diễn không chỉ là chơi nhạc. Đó còn là hành trình từng ngày vượt qua giới hạn của bản thân. Mỗi lần đứng trước đám đông là một lần cậu học cách mạnh mẽ, bản lĩnh và trưởng thành hơn.
Người ta thường nói, nghệ thuật có thể chữa lành tâm hồn nhưng với Vinh Quang nghệ thuật còn là nguồn sáng soi đường cho tương lai. Chính những giai điệu, những nhịp trống điện tử sôi động đã giúp cậu tìm thấy giá trị của bản thân và mở ra cánh cửa hòa nhập với cuộc sống.
Tiếng trống của Vinh Quang khiến nhiều người dừng chân lắng nghe.
Trong xã hội hôm nay, không ít người trẻ dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn nhưng hình ảnh cậu bé khiếm thị vẫn kiên trì luyện tập, mạnh dạn biểu diễn giữa phố đông đã trở thành một dấu ấn sống động về nghị lực sống. Vinh Quang không nói những điều lớn lao, nhưng cách cậu đứng trên sân khấu đã góp phần truyền cảm hứng cho rất nhiều người.
Nếu tiếp tục được đào tạo bài bản và có định hướng phát triển phù hợp, Vinh Quang hoàn toàn có thể trở thành một gương mặt tiêu biểu của thế hệ nghệ sĩ trẻ hiện đại, những người mang nghệ thuật đến gần hơn với công chúng bằng tài năng, văn minh và cảm hứng sống tích cực.
Và biết đâu, trong một đêm Hà Nội nhiều năm sau, cậu bé hôm nay sẽ đứng trên những sân khấu lớn hơn, trước hàng nghìn khán giả, vẫn với niềm đam mê cháy bỏng như ngày đầu tiên chơi nhạc giữa phố đi bộ. Bởi có những người tuy không nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt, nhưng lại đủ khả năng trở thành ánh sáng cho người khác bằng chính nghị lực và trái tim của mình.