Arsenal đang 'run rẩy': Lời nguyền Ngoại hạng Anh

Arsenal đang 'run rẩy': Lời nguyền Ngoại hạng Anh
2 giờ trướcBài gốc
Tính đến trước trận đấu với West Ham tối nay, Arsenal bằng số trận với Manchester City nhưng chỉ hơn đúng 2 điểm. Về lý thuyết, đội bóng của Mikel Arteta vẫn nắm quyền tự quyết. Chỉ cần tiếp tục chiến thắng, họ sẽ chạm tay vào chức vô địch Premier League đầu tiên sau hơn 20 năm chờ đợi.
Nhưng vấn đề là người ta đã từng nói điều tương tự quá nhiều lần về Arsenal. Trong hơn hai thập niên kể từ mùa giải bất bại 2003-2004, Arsenal không thiếu những thời điểm tưởng như đã sẵn sàng bước lên ngai vàng nước Anh. Họ từng sở hữu đội hình trẻ trung nhất giải đấu, từng chơi thứ bóng đá đẹp nhất châu Âu, từng dẫn đầu bảng xếp hạng trong phần lớn mùa giải, từng khiến người hâm mộ tin rằng thời khắc hồi sinh cuối cùng cũng đến. Rồi sau cùng, họ vẫn thất bại.
Điều khiến Arsenal trở thành một trong những bi kịch lớn nhất của bóng đá hiện đại nằm ở chỗ: họ hiếm khi gục ngã vì thiếu tài năng. Họ thường sụp đổ vì những yếu tố vô hình hơn — tâm lý, áp lực, sự mong manh ở thời khắc quyết định và cảm giác “run rẩy” mỗi khi tiến sát chiếc cúp.
“Pháo thủ” và nỗi sợ hãi ở vạch đích
Premier League không chỉ là cuộc đua về chuyên môn. Đó còn là giải đấu của thần kinh thép. Một đội bóng muốn vô địch không chỉ cần chơi hay trong vài tháng mà còn phải duy trì sự lạnh lùng suốt cả mùa giải. Đặc biệt trong kỷ nguyên của Manchester City dưới thời Pep Guardiola, nơi mà chỉ một cú sảy chân nhỏ cũng đủ khiến mọi nỗ lực tan biến.
Arsenal nhiều năm qua luôn thất bại ở chính điểm này. Họ thường khởi đầu mùa giải với năng lượng mạnh mẽ, lối chơi cuốn hút và tinh thần hưng phấn. Nhưng càng tới gần tháng 4 và tháng 5, khi áp lực vô địch trở nên rõ ràng, Arsenal lại thay đổi. Những đường chuyền mất đi sự thanh thoát. Các cầu thủ bắt đầu chơi an toàn hơn. Những sai lầm cá nhân xuất hiện nhiều hơn. Và quan trọng nhất: cảm giác lo lắng bao trùm toàn đội. Đó là điều khiến Arsenal hiện tại, dù vẫn dẫn đầu cuộc đua, lại không mang tới cảm giác của một nhà vô địch thực thụ.
2007-2008: Khoảnh khắc Arsenal đánh mất sự ngây thơ
Sau thế hệ “Invincibles”, nhiều người tin Arsenal sẽ bước vào thời kỳ suy thoái dài hạn. Nhưng mùa 2007-2008, đội bóng của Arsène Wenger bất ngờ trở lại đầy mạnh mẽ. Đó là một Arsenal trẻ trung, giàu cảm xúc và chơi thứ bóng đá khiến cả châu Âu mê mẩn. Cesc Fàbregas trưởng thành vượt bậc trong vai trò thủ lĩnh tuyến giữa. Robin van Persie bùng nổ trên hàng công. Alexander Hleb cùng Tomáš Rosický tạo ra thứ bóng đá kỹ thuật và tốc độ hiếm thấy.
Arsenal dẫn đầu bảng xếp hạng trong phần lớn mùa giải. Họ từng được xem là ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch. Rồi mọi thứ sụp đổ sau chấn thương kinh hoàng của Eduardo da Silva trong trận gặp Birmingham City. Khoảnh khắc ấy không chỉ lấy đi một tiền đạo quan trọng, mà còn đánh sập tinh thần của cả đội bóng. Arsenal đánh rơi chiến thắng ở phút cuối, rồi bắt đầu chuỗi trận mất điểm liên tiếp. Nhìn lại, đó là mùa giải cho thấy Arsenal quá mong manh về tâm lý. Một biến cố đủ khiến cả tập thể mất phương hướng.
2013-2014: Đẹp nhưng mềm yếu
Nhiều người từng tin mùa giải 2013-2014 là thời điểm Arsenal thực sự trở lại với tư cách ứng viên vô địch nghiêm túc. Sự xuất hiện của Mesut Özil tạo nên cú hích lớn. Arsenal dẫn đầu bảng xếp hạng rất lâu và chơi thứ bóng đá giàu tính sáng tạo.
Nhưng vấn đề cũ vẫn lặp lại. Khi bước vào giai đoạn quyết định, Arsenal liên tục thất bại trước các đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Trận thua 1-5 trước Liverpool tại Anfield giống như cú đánh khiến đội bóng mất toàn bộ tự tin. Sau đó là thất bại 0-6 trước Chelsea trong trận đấu thứ 1.000 của Wenger.
Arsenal mùa ấy mang hình ảnh quen thuộc: chơi hay trước các đội yếu hơn nhưng dễ dàng tan vỡ khi phải đối diện áp lực thực sự. Họ không thiếu kỹ thuật, không thiếu sự sáng tạo, nhưng thiếu thứ khí chất của nhà vô địch.
2015-2016: Cơ hội vàng bị bỏ lỡ trước Leicester
Nếu phải chọn mùa giải đau đớn nhất với Arsenal, nhiều người sẽ nhắc tới 2015-2016. Đó là mùa bóng mà các “ông lớn” đồng loạt sa sút. Chelsea khủng hoảng, Manchester United thiếu ổn định, còn Manchester City trong giai đoạn chuyển giao. Cuộc đua vô địch bất ngờ trở thành câu chuyện cổ tích của Leicester City. Điều cay đắng với Arsenal là họ mới là đội được đánh giá đủ mạnh để ngăn Leicester. Họ có đội hình chất lượng hơn, kinh nghiệm hơn và chiều sâu tốt hơn.
Nhưng khi Leicester thi đấu với tinh thần không sợ hãi, Arsenal lại mang dáng vẻ dè dặt. Họ đánh rơi những điểm số khó tin trước các đội yếu hơn và không thể tạo ra chuỗi chiến thắng quyết định. Đó là mùa giải cho thấy Arsenal đôi khi thất bại vì không đủ niềm tin rằng mình xứng đáng vô địch.
2022-2023: Từ giấc mơ tới cơn ác mộng
Sau nhiều năm hỗn loạn hậu Wenger, Arsenal dưới thời Arteta cuối cùng cũng tìm lại được bản sắc. Mùa 2022-2023, họ chơi thứ bóng đá tốc độ, giàu năng lượng và đầy cảm xúc. Bukayo Saka trở thành biểu tượng mới của CLB. Martin Ødegaard trưởng thành trong vai trò thủ lĩnh. Arsenal dẫn đầu Premier League suốt hơn 240 ngày và từng hơn Manchester City tới 8 điểm. Nhưng rồi áp lực bắt đầu xuất hiện.
Họ dẫn trước Liverpool 2-0 rồi bị gỡ hòa. Kịch bản tương tự lặp lại trước West Ham. Sau đó là trận hòa trước đội cuối bảng Southampton. Mỗi trận đấu ấy đều phản ánh rõ nỗi sợ hãi của Arsenal khi tiến gần chức vô địch. Họ chơi như một đội bóng sợ mắc sai lầm hơn là khao khát chiến thắng.
Và rồi trận thua Manchester City tại Etihad gần như kết thúc tất cả. Trong khi Arsenal run rẩy vì áp lực, Man City lại tăng tốc bằng sự lạnh lùng đáng sợ của một cỗ máy chiến thắng. Arsenal kết thúc mùa giải ở vị trí á quân, dù từng nắm lợi thế rất lớn.
2023-2024: Trưởng thành nhưng vẫn thiếu điều gì đó
Mùa giải tiếp theo cho thấy Arsenal đã mạnh hơn nhiều. Họ bổ sung Declan Rice để tăng chất thép ở tuyến giữa, cải thiện khả năng kiểm soát trận đấu và trở nên thực dụng hơn khi cần thiết. Có thời điểm Arsenal được xem là đội bóng hoàn thiện nhất Premier League.
Nhưng rồi họ vẫn hụt hơi ở giai đoạn cuối. Thất bại trước Aston Villa trên sân nhà trở thành bước ngoặt khiến họ mất quyền tự quyết. Song song với đó là việc bị Bayern Munich loại khỏi Champions League. Một lần nữa, Arsenal cho thấy họ vẫn chưa đủ bản lĩnh để duy trì sự ổn định tuyệt đối trong những tuần lễ áp lực nhất của mùa giải.
Vì sao Arsenal luôn “run rẩy”?
Điểm chung trong các thất bại của Arsenal suốt nhiều năm là sự mong manh về tâm lý. Khác với Manchester City — đội bóng gần như không thay đổi trạng thái dù thắng hay thua — Arsenal thường để cảm xúc chi phối quá nhiều. Khi hưng phấn, họ có thể cuốn phăng mọi đối thủ. Nhưng khi áp lực xuất hiện, họ dễ dàng đánh mất sự bình tĩnh.
Ngoài ra, Arsenal nhiều năm cũng thiếu chiều sâu đội hình so với các đối thủ cạnh tranh. Những chấn thương ở giai đoạn cuối mùa thường khiến họ hụt hơi. Tuy nhiên, nguyên nhân lớn nhất vẫn là cái bóng khổng lồ của Manchester City. Đội bóng của Guardiola khiến mọi đối thủ luôn sống trong trạng thái không được phép sai lầm. Chỉ một trận hòa cũng có thể phá hủy cả mùa giải. Áp lực ấy khiến Arsenal càng tiến gần chức vô địch càng trở nên căng cứng.
Arsenal hiện tại: Liệu đã đủ để thay đổi lịch sử?
Điều tích cực với Arsenal là họ vẫn đang phát triển. Arteta đã xây dựng được một tập thể trẻ trung nhưng giàu bản sắc. Những cầu thủ như Saka, Ødegaard, Rice hay William Saliba cho thấy Arsenal hoàn toàn có nền tảng để thống trị trong tương lai. Nhưng Premier League không trao cúp cho tiềm năng. Arsenal cần chứng minh rằng họ có thể vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất của chính mình. Họ cần học cách chiến thắng trong áp lực nghẹt thở, cần giữ được sự lạnh lùng ở những vòng đấu quyết định. Lịch sử nhiều năm qua đã cho thấy Arsenal không thiếu tài năng để vô địch. Điều họ thiếu là bản lĩnh để đứng vững trước khoảnh khắc quyết định nhất. Và đó là lý do, trước giờ bóng lăn với West Ham, dù vẫn nắm quyền tự quyết trong tay, Arsenal vẫn khiến người ta có cảm giác họ đang “run rẩy”.
Run rẩy trước sức ép của cuộc đua vô địch. Run rẩy trước ký ức của những mùa giải sụp đổ. Và có lẽ, run rẩy trước chính nỗi ám ảnh rằng họ sẽ lại trở thành đội về nhì thêm một lần nữa.
Hải Minh
Nguồn TG&VN : https://baoquocte.vn/arsenal-dang-run-ray-loi-nguyen-ngoai-hang-anh-392173.html