Phía sau các màn thể hiện sân cỏ và những tràng pháo tay là những câu chuyện lặng thầm ít người biết đến. Với thủ môn Trần Trung Kiên của Hoàng Anh Gia Lai, hành trình trưởng thành không chỉ được đo bằng số trận bắt chính hay những pha cứu thua xuất thần, mà còn được khắc ghi bằng một khoảnh khắc rất đời: giọt nước mắt của người cha khi nhận món quà đầu tiên từ con trai.
Trước khi có được chỗ đứng ở CLB HAGL và các cấp độ đội tuyển, Trần Trung Kiên đã trải qua những năm tháng miệt mài tập luyện, xa nhà từ sớm, sống trong môi trường kỷ luật khắt khe của bóng đá chuyên nghiệp. Nhưng với anh, động lực lớn nhất chưa bao giờ chỉ là danh hiệu.
Chia sẻ với Saostar, thủ môn Trần Trung Kiên cho biết ba anh đã khóc khi được anh tặng xe. Ảnh: Linh Hùng
“Trước đây ba tôi chạy xe thuê cho người ta, công việc khá vất vả mà thu nhập cũng không nhiều. Tôi dành dụm tiền thưởng để mua cho ba một chiếc xe để ba tự chạy. Với tôi, đó là một cột mốc rất ý nghĩa”, thủ môn Trần Trung Kiên chia sẻ với Saostar.
Một chiếc xe với nhiều người có thể chỉ là phương tiện đi lại nhưng với gia đình thủ môn Trần Trung Kiên, đó là thành quả của cả một chặng đường cố gắng. Đó là lời cảm ơn âm thầm dành cho người cha đã gồng gánh gia đình suốt bao năm.
Khi được hỏi về khoảnh khắc đặc biệt này, thủ môn Trần Trung Kiên không giấu được xúc động: “Thật sự là lần đầu tiên tôi thấy ba khóc. Ba rất vui. Còn tôi thì cảm thấy rất tự hào. Tôi nghĩ điều đó cũng xứng đáng, vì từ lúc tôi sinh ra cho đến khi lớn lên, ba đã làm việc rất vất vả để lo cho gia đình”.
Giọt nước mắt ấy không chỉ là niềm vui, mà còn là sự giải tỏa sau bao năm hy sinh thầm lặng. Với thủ môn Trần Trung Kiên, đó trở thành nguồn động lực mạnh mẽ hơn bất kỳ lời khen ngợi nào trên khán đài.
Trong khung gỗ, anh học cách đứng vững trước áp lực. Ngoài đời, anh hiểu giá trị của sự biết ơn và trách nhiệm. Có lẽ vì thế, mỗi lần bước ra sân, thủ môn Trần Trung Kiên không chỉ bảo vệ khung thành CLB HAGL, mà còn mang theo niềm tự hào của gia đình, nơi khởi nguồn cho mọi ước mơ.
Và đôi khi, thành công lớn nhất của một cầu thủ không nằm ở danh hiệu, mà ở khoảnh khắc khiến cha mình rơi nước mắt vì hạnh phúc.
Văn Nhân