Một đời cha hy sinh vì con cái
Tôi là con út trong gia đình có bốn anh chị em. Tuổi thơ của chúng tôi không mấy dư dả khi bố mẹ đều làm những công việc có thu nhập bình thường.
Để nuôi các con ăn học, bố thường xuyên làm thêm ngoài giờ, gần như không có ngày nào thực sự được nghỉ ngơi.
Biến cố xảy đến khi tôi đang học lớp 10. Mẹ qua đời sau thời gian chống chọi với bệnh hiểm nghèo.
Kể từ đó, mọi gánh nặng gia đình dồn cả lên vai bố. Một mình ông vừa kiếm tiền, vừa chăm lo cho bốn đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn.
Những năm tháng ấy, bố làm việc quần quật từ sáng đến tối. Ông chấp nhận vất vả để các con không phải bỏ học hay chịu thiệt thòi so với bạn bè đồng trang lứa.
Chỉ đến khi tất cả trưởng thành, có công việc ổn định và lập gia đình riêng, bố mới phần nào yên tâm.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại ngày công bố di chúc của cha, tôi vẫn không cầm được nước mắt. Ảnh minh họa
Cha già đổ bệnh, không ai muốn nhận gánh nặng chăm sóc
Tưởng rằng sau nhiều năm hy sinh, bố sẽ được tận hưởng tuổi già bình yên. Thế nhưng không lâu sau khi nghỉ ngơi, ông phát hiện mắc bệnh nặng và cần người chăm sóc thường xuyên.
Ban đầu, anh chị em tôi thống nhất thuê người giúp việc hỗ trợ sinh hoạt hằng ngày.
Tuy nhiên, sau một lần tái khám, bác sĩ khuyên gia đình nên dành nhiều thời gian trò chuyện, động viên để giúp tinh thần ông tốt hơn.
Chính từ thời điểm đó, những mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện. Ai cũng có gia đình riêng, công việc riêng và những áp lực cuộc sống riêng.
Anh cả cùng hai người chị liên tục đưa ra lý do bận rộn để né tránh việc chăm sóc bố. Không ai muốn đứng ra nhận trách nhiệm lâu dài.
Nhìn người cha đã hy sinh cả đời cho các con nay phải chống chọi bệnh tật trong cô đơn, vợ chồng tôi không đành lòng. Chúng tôi quyết định đón bố về nhà để tiện chăm sóc.
Trong buổi họp gia đình, tôi đề nghị các anh chị cùng chia sẻ trách nhiệm, ít nhất là hỗ trợ một phần chi phí và thời gian. Mọi người đều đồng ý.
11 năm chăm sóc cha, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện di chúc hay thừa kế
Sau khi đón bố về ở cùng, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi hoàn toàn.
Hai vợ chồng luôn cố gắng hoàn thành công việc sớm để về nhà chăm sóc ông. Từ những bữa ăn, thuốc men cho đến các đợt điều trị tại bệnh viện đều do chúng tôi trực tiếp lo liệu.
Trong khi đó, con cái ngày càng lớn, chi phí học hành ngày một tăng. Áp lực tài chính đè nặng lên vai hai vợ chồng.
Những tháng đầu tiên, các anh chị vẫn gửi tiền hỗ trợ đều đặn như đã hứa. Nhưng sau đó, khoản hỗ trợ ấy dần biến mất. Mỗi lần tôi nhắc đến, mọi người đều tìm cách lảng tránh hoặc viện đủ lý do khó khăn.
Dù vậy, vợ chồng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tính toán hơn thua. Chúng tôi chỉ mong bố được sống những năm tháng cuối đời trong sự chăm sóc đầy đủ và tình cảm gia đình.
Cứ thế, hơn một thập kỷ trôi qua. Cho đến cuối năm 2023, bố qua đời sau thời gian dài chống chọi bệnh tật.
Bản di chúc khiến cả gia đình sửng sốt
Sau tang lễ, một luật sư chủ động liên hệ với bốn anh chị em để công bố nội dung di chúc mà bố để lại. Theo bản di chúc, toàn bộ số tiền tiết kiệm trị giá 800.000 Nhân dân tệ được bố để lại cho gia đình tôi.
Khi nghe đến đây, chính tôi cũng không khỏi ngỡ ngàng. Vợ chồng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện được hưởng thừa kế. Suốt những năm chăm sóc bố, điều duy nhất chúng tôi quan tâm là sức khỏe và cuộc sống của ông.
Ba người anh chị lập tức tỏ ra nghi ngờ. Họ cho rằng có điều gì đó bất thường trong bản di chúc.
Tuy nhiên, sau khi được tận tay đọc từng dòng chữ, mọi người buộc phải chấp nhận sự thật. Trong di chúc, bố ghi rất rõ lý do chỉ để lại tài sản cho vợ chồng tôi.
Ông nhắc đến quãng thời gian dài chúng tôi chăm sóc, đồng hành cùng ông khi bệnh tật, đồng thời bày tỏ lo ngại rằng việc phân chia tài sản có thể dẫn đến tranh chấp sau này.
Từ khoản thừa kế của bố đến sự rạn nứt tình thân
Tôi từng nghĩ sau khi hiểu được tâm nguyện của bố, các anh chị sẽ thông cảm và tôn trọng quyết định của ông. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Ngay tại buổi công bố di chúc, không khí trở nên căng thẳng. Các anh chị liên tục phản đối, cho rằng việc phân chia tài sản như vậy là không công bằng.
Anh cả và chị hai thậm chí còn có những lời lẽ gay gắt, thiếu tôn trọng. Tranh cãi ngày càng lớn đến mức mất kiểm soát.
Trước tình hình đó, vợ chồng tôi buộc phải gọi cảnh sát địa phương đến hỗ trợ giữ trật tự. Đó là khoảnh khắc khiến tôi đau lòng nhất.
Không phải vì số tiền thừa kế, mà bởi sau tất cả những gì bố đã hy sinh cho các con, điều ông lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Tài sản ông để lại đã trở thành nguyên nhân khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại ngày công bố di chúc, tôi vẫn không cầm được nước mắt.
Điều khiến tôi day dứt không phải là giá trị của khoản tiền, mà là việc gia đình từng gắn bó nay khó có thể tìm lại được sự hòa thuận như trước.
* Bài viết là chia sẻ của cô Hồng (Trung Quốc) được chia sẻ trên nền tảng Toutiao.