Bạo hành trẻ em - tội ác không thể dung thứ

Bạo hành trẻ em - tội ác không thể dung thứ
một giờ trướcBài gốc
Những vụ việc gây phẫn nộ
Mới đây nhất, ngày 05/5/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TPHCM đã tiến hành bắt khẩn cấp hai đối tượng Nguyễn Thị Thanh Trúc (SN 1993) và Danh Chơn (SN 1996), để điều tra về hành vi "cố ý gây thương tích" đối với bé N.G.K (SN 2024), con ruột của Trúc. Theo kết quả điều tra ban đầu, hai đối tượng này đã nhiều lần dùng roi tre đánh đập cháu bé trong suốt thời gian dài.
Đỉnh điểm của hành vi bạo hành diễn ra vào ngày 02/5/2026, khi cháu bé bị đánh liên tiếp vào nhiều vùng trên cơ thể như đầu, lưng và chân. Khi lực lượng chức năng tiếp cận hiện trường, cháu bé trong tình trạng nguy kịch với toàn thân bầm tím, vùng đầu bị tổn thương nghiêm trọng và phản ứng chậm. Kết quả chẩn đoán tại bệnh viện cho thấy nạn nhân bị đa chấn thương, tổn thương nội tạng và gãy xương. Điều khiến dư luận đặc biệt phẫn nộ là dù nhận thấy tình trạng nguy hiểm của đứa trẻ, song các đối tượng vẫn không đưa đi cấp cứu kịp thời. Sự vô cảm và tàn nhẫn này đặt ra câu hỏi lớn về đạo đức lẫn trách nhiệm làm cha, làm mẹ trong xã hội hiện đại.
Đối tượng Chơn và Trúc bị Công an bắt giữ
Đáng nói, đây không phải là trường hợp cá biệt. Trước đó, nhiều vụ án tương tự từng gây chấn động dư luận cả nước. Vụ việc "dì ghẻ” bạo hành bé gái 8 tuổi tại TPHCM năm 2021 là một trong những minh chứng điển hình. Chỉ vì những lỗi nhỏ trong học tập, nạn nhân đã bị đánh đập trong nhiều giờ liền dẫn đến tử vong. Không chỉ người trực tiếp gây án bị xử lý nghiêm minh, người cha ruột cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật vì hành vi che giấu tội phạm.Tại Hà Nội, một vụ việc khác cũng khiến xã hội rúng động khi một bé gái 3 tuổi bị bạo hành dã man trong thời gian dài. Những hành vi tra tấn tinh thần và thể xác đã đẩy nạn nhân vào tình trạng nguy kịch, để lại hậu quả nghiêm trọng cả về thể chất lẫn tâm lý. Những vụ việc đau lòng liên tiếp xảy ra cho thấy "bạo hành trẻ em" không còn là hiện tượng đơn lẻ, mà đã trở thành một vấn đề xã hội cần được nhìn nhận nghiêm túc và xử lý triệt để.
Lý giải nguyên nhân của tình trạng này, chúng ta cần nhìn nhận một cách toàn diện các yếu tố tác động từ gia đình, xã hội đến nhận thức cá nhân. Trước hết là sự lệch lạc trong quan niệm giáo dục. Một bộ phận phụ huynh vẫn giữ tư tưởng "thương cho roi cho vọt", xem việc đánh đập là phương pháp dạy dỗ hiệu quả. Tuy nhiên, ranh giới giữa dạy dỗ và bạo hành là vô cùng mong manh. Khi việc sử dụng bạo lực trở thành thói quen, nó không còn mang tính giáo dục mà biến thành hành vi xâm hại nghiêm trọng.
Những vết thương trên người bé K. do bị bạo hành
Bên cạnh đó, áp lực cuộc sống cũng là một trong những nguyên nhân đáng kể. Những khó khăn về kinh tế, mâu thuẫn gia đình, căng thẳng trong công việc có thể khiến người lớn mất kiểm soát cảm xúc. Trong những trường hợp này, trẻ em, với sự non nớt và yếu thế, lại trở thành đối tượng dễ bị trút giận. Một yếu tố khác không thể bỏ qua là "vòng lặp" của bạo lực. Nhiều nghiên cứu cho thấy những người từng bị bạo hành trong quá khứ, có nguy cơ cao tái diễn hành vi này khi trưởng thành. Những tổn thương chưa được chữa lành có thể biến thành sự lệch lạc trong cách ứng xử, tạo nên một chuỗi hệ lụy kéo dài qua nhiều thế hệ...
Không chỉ xảy ra trong phạm vi gia đình, bạo hành trẻ em còn xuất hiện tại các cơ sở giữ trẻ, đặc biệt là những cơ sở tư thục hoạt động tự phát. Do nhu cầu gửi trẻ tăng cao, nhiều nơi tuyển dụng nhân sự không đủ chuyên môn, thiếu kỹ năng và đặc biệt là thiếu đạo đức nghề nghiệp. Những hành vi bạo hành trong môi trường này thường diễn ra kín đáo, khó phát hiện nếu không có sự giám sát chặt chẽ.
Giải pháp cần thực thi
Pháp luật Việt Nam đã có nhiều quy định nhằm bảo vệ quyền lợi của trẻ em, với các chế tài xử lý nghiêm khắc đối với hành vi bạo hành. Tuy nhiên, thực tế cho thấy việc phát hiện và xử lý vẫn còn nhiều hạn chế. Trong một số vụ án, hành vi ban đầu chỉ bị xử lý ở mức độ nhẹ, chỉ sau khi hậu quả nghiêm trọng xảy ra mới được xem xét lại với tội danh nặng hơn. Điều này cho thấy cần có sự đánh giá đúng mức ngay từ đầu đối với tính chất nguy hiểm của hành vi. Ngoài ra, trách nhiệm của những người liên quan cũng cần được làm rõ. Không ít trường hợp người thân biết nhưng không can thiệp, thậm chí che giấu hành vi phạm tội. Đây là yếu tố góp phần kéo dài và làm nghiêm trọng thêm tình trạng bạo hành. Công tác kiểm tra, giám sát tại các cơ sở giáo dục mầm non cũng cần được tăng cường. Việc kiểm tra định kỳ đôi khi chỉ mang tính hình thức, chưa phát hiện được những vi phạm xảy ra bên trong. Do đó, Cơ quan quản lý cần có cơ chế giám sát hiệu quả hơn, kết hợp với cộng đồng.
Hai cháu bé bị người giữ trẻ đánh đập
Để ngăn chặn tình trạng bạo hành trẻ em, xã hội cần có sự vào cuộc đồng bộ của nhiều bên. Trước hết, phụ huynh cần thay đổi nhận thức về phương pháp giáo dục. Việc nuôi dạy trẻ không chỉ dựa vào kinh nghiệm cá nhân mà cần được trang bị kiến thức khoa học về tâm lý và giáo dục. Các chương trình tuyên truyền, tập huấn kỹ năng làm cha mẹ cần được triển khai rộng rãi. Bên cạnh đó, vai trò của cộng đồng là vô cùng quan trọng. Mỗi người dân cần nâng cao ý thức trách nhiệm, không thờ ơ trước những dấu hiệu bất thường. Việc phát hiện và kịp thời thông báo cho cơ quan chức năng, có thể giúp ngăn chặn những hậu quả đáng tiếc.
Về phía các cơ quan chức năng cũng cần tăng cường công tác tuyên truyền pháp luật, đảm bảo mọi người dân đều hiểu rõ quyền và nghĩa vụ của mình trong việc bảo vệ trẻ em. Đồng thời, các cơ quan hữu trách cần xây dựng cơ chế tiếp nhận và xử lý thông tin nhanh chóng, hiệu quả. Trong lĩnh vực giáo dục, việc nâng cao chất lượng đào tạo giáo viên mầm non, bảo mẫu, là yêu cầu cấp thiết. Không chỉ chú trọng kiến thức chuyên môn, ngành giáo dục cần đặc biệt đề cao yếu tố đạo đức và tình yêu thương trẻ. Đây là nền móng quan trọng để xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh, an toàn.
Mỗi vụ bạo hành trẻ em là một "vết thương" nhức nhối trong lòng xã hội. Những hậu quả để lại không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân nạn nhân, mà còn tác động tiêu cực đến sự phát triển chung của cả cộng đồng. Bảo vệ trẻ em không chỉ là trách nhiệm của gia đình hay cơ quan chức năng, mà là nghĩa vụ chung của toàn xã hội. Mỗi hành động nhỏ, mỗi sự quan tâm kịp thời đều có thể góp phần cứu lấy một cuộc đời. Đã đến lúc cần có những hành động quyết liệt hơn, mạnh mẽ hơn để chấm dứt tình trạng bạo hành trẻ em. Bởi lẽ, trẻ em chính là tương lai của đất nước. Và "mầm xanh" tương lai ấy, không thể được xây dựng trên nền tảng của nước mắt và những sự tổn thương.
KIM NGỌC - QUANG ĐĂNG
Nguồn CA TP.HCM : http://congan.com.vn/doi-song/bao-hanh-tre-em-toi-ac-khong-the-dung-thu_192423.html