Những ngày cuối năm, tôi đến thăm một đơn vị Hải quân. Mặt biển lặng, gió nhẹ. Sự yên ả ấy dễ khiến người ta quên rằng biển vốn là nơi khắc nghiệt, luôn tiềm ẩn những biến động khó lường. Nhưng chỉ cần quan sát nhịp sinh hoạt của những người lính nơi đây, tôi hiểu rằng bình yên không phải là trạng thái tự nhiên, mà là kết quả của sự canh giữ bền bỉ, liên tục và đầy trách nhiệm.
Giữa mênh mông sóng nước, kỷ luật và sự chính xác không chỉ là yêu cầu nghề nghiệp, mà còn là điều kiện bảo đảm an toàn cho con người, phương tiện và nhiệm vụ. Bởi vậy, ở người lính biển, sự điềm tĩnh không đến từ cảm xúc, mà được rèn giũa qua từng ngày đối mặt với gió, sóng và những tình huống không báo trước.
Chiến sĩ làm nhiệm vụ canh gác trên quần đảo Trường Sa (Khánh Hòa). Ảnh: TRƯƠNG QUỐC TRUNG
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều là đời sống tinh thần của người lính trong môi trường đặc biệt ấy. Trong không gian sinh hoạt gọn gàng, những bức ảnh gia đình được đặt cẩn thận nơi góc bàn. Có tấm chụp ngày cưới, có tấm là hình con nhỏ còn thơ dại, cũng có những bức ảnh đã phai màu theo năm tháng. Những hình ảnh rất riêng tư ấy hiện diện lặng lẽ giữa đời sống kỷ luật, như một lời nhắc thầm về những gì người lính đang gác lại phía sau.
Xa nhà, xa gia đình và quê hương, người lính biển cũng mang trong mình những nỗi nhớ rất đời thường. Nhưng nỗi nhớ ấy không khiến họ chùn bước. Trái lại, tình yêu dành cho gia đình, cho người thân dường như được nâng lên thành ý thức trách nhiệm rõ ràng hơn với đất nước. Khi đã đứng nơi đầu sóng, người lính hiểu rằng sự bình yên của gia đình mình chỉ có thể trọn vẹn khi biển, đảo được giữ vững.
Những câu chuyện về người thân thường được nhắc đến rất chừng mực. Không than thở, không bi lụy. Đó là sự tiết chế cần thiết của những con người ý thức rõ ranh giới giữa cảm xúc riêng và nhiệm vụ chung. Chính sự tiết chế ấy làm nên một phẩm chất đẹp: Biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên những mong muốn cá nhân. Tình yêu lứa đôi, tình yêu gia đình không mất đi, mà được mở rộng, hòa vào tình yêu đất nước một cách tự nhiên và bền chặt.
Trong công việc thường ngày, người lính Hải quân thể hiện sự bền bỉ đáng nể. Không phô trương, không tìm kiếm sự ghi nhận, họ lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ như một phần tất yếu của đời sống. Sự hy sinh ở đây không mang dáng vẻ bi tráng, mà âm thầm, đều đặn, kéo dài qua từng ca trực, từng chuyến tuần tra. Chính sự âm thầm ấy làm nên chiều sâu của cống hiến.
Những ngày giáp Tết, khi đất liền bắt đầu tất bật sắm sửa, không khí sum họp lan tỏa khắp nơi, thì ở nơi đầu sóng, nhịp sinh hoạt của người lính Hải quân vẫn giữ nguyên. Không chậm lại vì cuối năm, không lơi đi vì Tết đã cận kề. Biển không chọn thời điểm để nổi sóng, và nhiệm vụ cũng không cho phép sự thả lỏng. Trong thời khắc mà nỗi nhớ nhà có thể trở nên rõ ràng hơn, trách nhiệm với Tổ quốc lại được đặt lên hàng đầu.
Rời đơn vị trong những ngày cuối năm, điều đọng lại trong tôi không chỉ là ấn tượng về tác phong chính quy, mà còn là cảm giác tri ân sâu sắc. Tri ân những người lính biển đã chấp nhận gác lại hạnh phúc riêng để giữ trọn bình yên chung. Nhờ họ, tình yêu gia đình được nối dài bằng tình yêu đất nước, để mỗi mùa xuân có thể về trọn vẹn trên từng mái nhà. Bình yên sau bão, vì thế, không chỉ là khoảng lặng của biển, mà còn là thành quả của những con người lặng lẽ đứng gác giữa trùng khơi.