Bên lề một hội nghị tại London, Phó Chủ tịch điều hành BYD Stella Li xác nhận công ty đang thảo luận với các đối tác châu Âu để tiếp quản các cơ sở này. Ý được nêu tên cụ thể là một trong những quốc gia mà BYD đang xem xét khả năng xây dựng nhà máy. Bà Li khẳng định rõ ràng BYD muốn tự mình vận hành các nhà máy, chứ không thông qua liên doanh với đối tác địa phương.
Động lực thúc đẩy các cuộc thảo luận này là cấu trúc thuế quan khắc nghiệt của EU đối với xe điện sản xuất tại Trung Quốc. Ảnh: BYD.
Bức tường thuế quan khiến các nhà máy hấp dẫn hơn tàu chở hàng
Động lực thúc đẩy các cuộc thảo luận này là cấu trúc thuế quan khắc nghiệt của EU đối với xe điện sản xuất tại Trung Quốc. Brussels áp đặt thêm thuế quan lên tới 45% đối với xe điện Trung Quốc vào tháng 10-2024, cộng thêm mức thuế nhập khẩu tiêu chuẩn 10%.
Nếu sản xuất tại Trung Quốc và vận chuyển sang Đức, tổng mức thuế này có thể làm giá xe tăng thêm hàng chục nghìn euro trước khi đến tay người tiêu dùng.
Việc sản xuất trong nội địa châu Âu giải quyết được vấn đề đó. Một chiếc xe BYD được lắp ráp tại Ý hoặc Đức được coi là sản phẩm có nguồn gốc từ EU, nghĩa là thuế quan không còn áp dụng theo cách tương tự. Điều này thay đổi hoàn toàn phương trình giá cả.
Từ Dresden đến bất cứ nơi nào Stellantis muốn giao dịch
Sự quan tâm của BYD đối với các nhà máy ở châu Âu đã được hình thành từ lâu. Các cuộc đàm phán để tiếp quản một phần nhà máy của Volkswagen ở Dresden tiến hành từ đầu năm 2025.
Nhà máy này đóng cửa từ cuối năm 2025, được định giá 100-300 triệu euro. Nơi đây đã có sẵn cơ sở hạ tầng lắp ráp xe điện hoàn chỉnh. Quyết định về Dresden dự kiến sớm được đưa ra. BYD xem xét đây là địa điểm tiềm năng để sản xuất mẫu Seal hoặc xe thế hệ mới cho châu Âu.
Các cuộc đàm phán với Stellantis mở rộng thêm phạm vi tìm kiếm đó. Stellantis đã tạm ngừng nhiều nhà máy tại châu Âu do sản lượng giảm. Doanh nghiệp này báo cáo lỗ ròng 6,4 tỉ euro trong nửa cuối năm 2024.
Công ty đã ký thỏa thuận với Leapmotor để sản xuất mẫu xe điện B10 và một mẫu xe Opel mới tại nhà máy Zaragoza ở Tây Ban Nha. BYD hiện cũng tìm kiếm những đối tác tương tự, nhưng với một điểm khác biệt quan trọng: họ muốn kiểm soát hoàn toàn, chứ không phải là một thỏa thuận chia sẻ.
Đó là điểm khiến các cuộc đàm phán này khó kết thúc hơn. Các công đoàn và chính quyền địa phương châu Âu ưa chuộng mô hình liên doanh hơn. Mô hình này giúp bảo toàn việc làm và chia sẻ quyền quyết định.
Việc BYD muốn làm nhà điều hành duy nhất đặt ra nhiều thách thức về lao động, tỉ lệ nội địa hóa và cam kết lâu dài tại đây.
Mức giá mà người mua châu Âu có thể phải trả vào năm 2027
Đối với người mua xe tại châu Âu, triển vọng sở hữu các mẫu xe BYD được sản xuất trong nước là rất đáng kể. Hiện tại, dòng sản phẩm của BYD tại châu Âu bao gồm các mẫu Atto 3, Seal, Sealion 6 và Sealion 7.
Tất cả đều cạnh tranh về thông số kỹ thuật nhưng lại có giá cao hơn do thuế quan, làm giảm sức hấp dẫn so với xe điện sản xuất trong nước.
Việc sản xuất tại chỗ giúp BYD giảm từ 8.000 đến 15.000 euro cho mỗi xe. Mức giảm tùy thuộc vào chi phí và phần thuế quan tiết kiệm được. Điều này biến Seal thành đối thủ đáng gờm ở phân khúc chính thống. Đồng thời, mẫu Atto 3 sẽ cạnh tranh trực tiếp với Volkswagen ID.3 và Peugeot e-2008.
BYD đã bán được 4,6 triệu xe năng lượng mới trên toàn cầu vào năm 2025. Châu Âu hiện chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng số đó. Trong tương lai, điều này có thể thay đổi đáng kể khi xe điện sản xuất tại châu Âu của Trung Quốc mang lại khối lượng tiêu thụ khổng lồ.
PHƯƠNG LÊ
Theo Cartoq