Ảnh minh họa
Chọn cách im lặng để "xong chuyện"
Thu, 32 tuổi, từng là một cô gái năng động với gu thẩm mỹ tinh tế và niềm đam mê nấu nướng những món Âu-Á mới lạ. Thế nhưng, sau 3 năm kết hôn và sống chung với bố mẹ chồng, Thu của hiện tại giống như một "cái bóng" nhạt nhòa trong căn bếp vốn dĩ phải là nơi cô thể hiện sự sáng tạo.
Hồi mới về làm dâu, Thu tràn đầy nhiệt huyết. Cô tin rằng chỉ cần mình khéo léo, chịu khó hòa nhập thì mọi thói quen cũ sẽ sớm được dung hòa. Nhưng thực tế tàn khốc hơn cô tưởng. Trong những bữa cơm gia đình – nơi lẽ ra là lúc gắn kết nhất – lại là lúc Thu cảm thấy căng thẳng tột độ. Chỉ cần món ăn mặn nhạt hơn một chút, cô sẽ nhận ngay những lời nhắc nhở. Đỉnh điểm là lần Thu hào hứng nấu một món mới, mẹ chồng cô chỉ nhìn qua rồi buông một câu lạnh nhạt: "Nhà này không ai quen ăn kiểu đó". Thu chỉ biết cười trừ, lặng lẽ dọn món ăn mình tâm huyết sang một góc và tự nhủ từ nay đừng bao giờ thử làm điều gì khác biệt nữa.
Sự "tự xóa sổ" của Thu không dừng lại ở khẩu vị. Cô bắt đầu từ bỏ quyền được tiêu tiền do chính mình làm ra. Mỗi đôi giày mới, mỗi hộp mỹ phẩm đều bị mẹ chồng soi xét với những câu hỏi như "Mua làm gì nhiều thế?" hay lời dạy bảo "Con gái có chồng rồi thì giản dị thôi". Thay vì tranh luận để bảo vệ quyền lợi cá nhân, Thu chọn cách im lặng để "xong chuyện". Cô học cách nói ít lại, "nuốt" những suy nghĩ riêng vào trong, và cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói vì sợ làm không khí gia đình nặng nề. Thu đang tồn tại, nhưng bản sắc của một phụ nữ hiện đại, độc lập trong cô đã hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là một thực thể mệt mỏi, căng thẳng mỗi khi tan ca về nhà.
"Cỗ máy" hoàn hảo và sự sụp đổ của lòng tự trọng
Khác với Thu, Lan sống trong một gia đình khá giả, mẹ chồng cô từng là người có địa vị xã hội. Lan cứ ngỡ một người mẹ chồng tri thức sẽ có tư tưởng thoáng và hiện đại, nhưng cô đã lầm. Thói quen điều hành, lãnh đạo từ công sở được bà mang nguyên vẹn về nhà, áp đặt lên vợ chồng cô mọi tiêu chuẩn khắt khe nhất.
Ảnh minh họa
Lan vốn là một trí thức, nhưng từ khi về nhà chồng, cô phải nỗ lực không ngừng để đạt được tiêu chuẩn "giỏi việc nước, đảm việc nhà" mà mẹ chồng đặt ra. Sự cố gắng ấy chưa bao giờ được ghi nhận. Bi kịch đẩy lên cao trào khi Lan sinh con đầu lòng. Với cơ thể yếu ớt sau ca mổ, Lan mệt mỏi đến kiệt sức, nhưng mẹ chồng cô lại lườm nguýt, cho rằng cô đang "làm nũng" chồng. Bà so sánh Lan với chính mình ngày xưa: "Vừa sinh vài ngày đã ôm máy tính làm việc".
Ở ngôi nhà đó, Lan không có quyền quyết định ngay cả việc mình ăn gì hay tắm bằng nước gì. Cô bị tước bỏ bản năng làm mẹ và quyền tự chủ đối với cơ thể mình. Áp lực nặng nề đến mức Lan bị mất sữa - một nỗi đau tinh thần tột cùng đối với người mẹ trẻ. Thay vì an ủi, mẹ chồng cô lại bồi thêm một nhát dao: "Có mỗi chuyện nuôi con cũng không làm được". Lan chỉ muốn hét thật to để giải tỏa, nhưng cô không thể. Cô kẹt giữa sự hiếu thảo của chồng - người không muốn ra ở riêng vì sợ bố mẹ buồn - và sự ngột ngạt của một môi trường đang hút cạn sức sống của mình,.
Nhiều nàng dâu chấp nhận sống như kẻ ở nhờ trong chính ngôi nhà của mình. Họ phải chịu đựng những lời mỉa mai về kinh tế. Nhiều mẹ chồng khinh miệt con dâu: "Để tao trố mắt ra xem chúng mày làm cả đời có mua nổi miếng đất mà xây nhà không". Cảm giác "ở nhờ" và phụ thuộc khiến họ không còn đủ tự tin để khẳng định cái tôi cá nhân.
Sống chung với bố mẹ chồng không phải lúc nào cũng là bi kịch, nhưng nó sẽ trở thành "mồ chôn của cá tính" nếu người phụ nữ không biết cách thiết lập các ranh giới. Sự "khéo léo" mà Thu từng hy vọng, hay sự "nhẫn nhịn" mà Lan đang chịu đựng, nếu không đi kèm với sự tôn trọng từ phía gia đình chồng, sẽ chỉ dẫn đến sự kiệt quệ về tinh thần.
Một ngôi nhà thực sự không phải là nơi ta phải giấu đi món ăn mình thích, giấu đi tiếng nói của mình để vừa lòng người khác. Đó phải là nơi ta được là chính mình nhất. Những người phụ nữ hiện đại cần nhớ rằng: Bạn không thể chăm sóc gia đình tốt nếu chính bản thân bạn đang héo mòn và kiệt sức. Đừng để sự biến mất của bản sắc cá nhân là cái giá phải trả cho hai chữ "yên ấm" giả tạo sau cánh cửa gia đình.
Bảo Khuê