Thế giới võ hiệp Kim Dung không chỉ hấp dẫn bởi ân oán giang hồ hay tuyệt học trấn phái, mà còn có thể được lý giải bằng những quy luật rất 'đời' của khoa học. Khi võ công được đặt lên bàn cân vật lý, câu hỏi đặt ra là: ai mới thực sự là người sở hữu 'công suất' lớn nhất võ lâm?
Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Trương Thúy Sơn từng thi triển tuyệt kỹ 'Thê Vân Tung', chỉ trong tích tắc đã bật cao hai trượng. Nếu giả định thể trọng khoảng 60kg và thời gian thực hiện trong 1 giây, lượng công ông tạo ra tương đương 3.600 watt, ngang với một bếp từ gia dụng. Dưới lăng kính vật lý, đây là mức công suất không hề thấp.
Trương Thúy Sơn với Tuyệt kỹ Thê Vân Tung dưới góc nhìn vật lý cho thấy mức công suất đáng kinh ngạc. - Ảnh: NSX
Vi Nhất Tiếu người được xem là khinh công đệ nhất có thể lao đi trăm mét chỉ trong khoảnh khắc. Với lực cản không khí cực lớn, công suất ông tạo ra được ví như một chiếc xe thể thao cỡ nhỏ. Tuy nhiên, công suất cao không đồng nghĩa với tốc độ tuyệt đối, mà còn phụ thuộc vào trọng lượng và lực cản điều giúp Vi Nhất Tiếu vượt xa mọi cỗ máy.
Vi Nhất Tiếu khinh công trăm mét trong chớp mắt, được ví như 'động cơ sống' của võ lâm.
Trong võ hiệp, 'mấy thành công lực' thực chất tương đương với khái niệm công suất trong vật lý. Phát huy 8 đến10 phần là trạng thái ổn định, còn vượt ngưỡng ấy chính là ép bản thân vận hành ở mức cực hạn. Trương Thúy Sơn khi đối diện sinh tử đã bộc phát công suất tối đa, thứ không phải lúc nào cũng lặp lại được.
Không ít nhân vật như Tạ Tốn hay các cao thủ Không Động vì nội lực chưa đủ sâu nhưng vẫn cưỡng ép thi triển tuyệt học, lâu ngày dẫn đến nội thương. Đây chính là hệ quả của việc 'quá tải công suất', tương tự động cơ vận hành vượt giới hạn cho phép.
Sau khi luyện thành Càn Khôn Đại Na Di, Trương Vô Kỵ không dùng sức bộc phát mà chọn cách “chậm mà chắc” để đẩy mở cánh cửa đá. Việc giảm tốc độ giúp gia tăng lực tác dụng một nguyên lý vật lý được vận dụng khéo léo, cho thấy anh không phải người mạnh nhất, nhưng là người dùng lực thông minh nhất.
Trương Vô Kỵ là cao thủ biết vận dụng quy luật, không cần phô trương sức mạnh.
Từ góc nhìn khoa học, võ học Kim Dung không hề phi lý mà tuân theo những quy luật rất rõ ràng. Cao thủ chân chính không phải người luôn bộc phát sức mạnh, mà là kẻ hiểu giới hạn của bản thân và biết cách kiểm soát 'công suất' đúng thời điểm.
Khánh Tường - CTV