Chiến thắng 2-0 trước Manchester City hôm 17/1 mang nhiều tầng ý nghĩa, nhưng dấu ấn rõ nhất của Michael Carrick lại nằm ngoài bảng chiến thuật. Trong vai trò HLV tạm quyền, Carrick đưa ra những quyết định chuyên môn mạch lạc.
Tuy nhiên, điều khiến phòng thay đồ thực sự chuyển động là cách ông nói chuyện với cầu thủ, trực diện và đủ gần. Carrick không xây dựng quyền lực bằng khoảng cách. Ông chọn sự rõ ràng. Khoảnh khắc khoác tay Benjamin Sesko sau trận derby là ví dụ tiêu biểu.
Tiền đạo người Slovenia vừa ghi ba bàn trong hai trận trước đó, nhưng vẫn bị xếp dự bị và không được tung vào sân ở trận cầu lớn. Carrick không “chiều” cầu thủ bằng cách phá vỡ kế hoạch. Ông giữ nguyên lựa chọn không tiền đạo để phục vụ thế trận.
Phần việc quan trọng đến sau trận: trấn an, giải thích và giữ niềm tin. Một quyết định khó được khép lại gọn gàng, không để lại khoảng trống tâm lý.
Cách làm ấy trái ngược với giai đoạn của Ruben Amorim. Amorim ưu tiên cấu trúc và kỷ luật, đặt niềm tin vào hệ thống tự vận hành và sàng lọc con người. Cách tiếp cận đó có logic.
Nhưng trong bối cảnh Manchester United sở hữu nhiều cầu thủ trẻ và thiếu ổn định, nó dễ tạo ra khoảng cách giao tiếp. Không phải vì Amorim thiếu quyết đoán, mà vì phần “nói cho cầu thủ hiểu” chưa được đặt đúng trọng tâm.
Carrick chọn con đường khác. Ông không hứa hẹn, cũng không vòng vo. Cầu thủ có thể không được đá, nhưng luôn biết vì sao mình ngồi ngoài và vai trò của mình trong kế hoạch kế tiếp. Ở môi trường đỉnh cao, sự minh bạch ấy có giá trị ngang với chiến thuật.
Triết lý huấn luyện của Carrick được thể hiện bằng hành động: giúp từng cá nhân tiến bộ để nâng chất lượng tập thể.
Sự khác biệt còn thể hiện ở cách Carrick nhìn hệ thống CLB. Ông xuất hiện tại các trận của đội trẻ, gửi đi thông điệp rằng học viện không đứng ngoài dự án.
Carrick trao lại cơ hội cho Kobbie Mainoo ở Premier League sau quãng thời gian tiền vệ này bị hạn chế sử dụng. Đó không phải ưu ái cảm tính, mà là lựa chọn dựa trên năng lực hiện tại.
Trong câu chuyện của Sesko, tiến trình quản trị được nối liền. Trước đó, khi Darren Fletcher còn tạm quyền, tiền đạo này được nói chuyện riêng, xem video, được chỉ ra cách di chuyển và thời điểm cơ hội sẽ đến.
Carrick không phá vỡ mạch ấy. Ông giữ kỷ luật chiến thuật, nhưng không cắt đứt niềm tin. Kết quả là một cầu thủ trẻ hiểu vị trí của mình, dù có hay không được ra sân ở một trận cụ thể.
Triết lý huấn luyện của Carrick được thể hiện bằng hành động: giúp từng cá nhân tiến bộ để nâng chất lượng tập thể. Ông chấp nhận những quyết định khó về chuyên môn, nhưng luôn bù đắp bằng giao tiếp và sự hiện diện đúng lúc.
Carrick vẫn ở giai đoạn đầu. Vài chiến thắng hay vài cử chỉ quản trị tốt chưa thể định danh tương lai dài hạn. Nhưng Manchester United đã nhìn thấy một điều quan trọng: khi giao tiếp được đặt đúng chỗ, đội bóng có thể ổn định nhanh hơn. Đó là điều Carrick đang làm được, và cũng là điều Amorim chưa kịp thực hiện tại Old Trafford.
Đào Trần