Nga khẳng định các hệ thống phòng không hiện đại như S-350 Vityaz, Buk-M3 và Pantsir có đủ năng lực để bắn hạ tên lửa Precision Strike Missile (PrSM) của quân đội Mỹ. Nhận định này dựa trên kinh nghiệm thực tế của lực lượng phòng không Nga trong việc đối phó với các dòng tên lửa đạn đạo trước đó.
Hệ thống tên lửa phòng không S-350 Vityaz của Nga được cho là có thể dễ dàng bắn hạ tên lửa đạn đạo tấn công chính xác (PrSM) thế hệ mới của quân đội Mỹ.
Năng lực phòng không trước vũ khí thế hệ mới
Chuyên gia quân sự, nhà sử học Yuri Knutov cho biết quân đội Nga đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm trong việc đánh chặn tên lửa ATACMS, nền tảng tiền thân của PrSM. Theo ông, các hệ thống như S-350, Buk-M3 và Pantsir được thiết kế để xử lý các mục tiêu có quỹ đạo phức tạp và tốc độ cao.
Nhà Sử học quân sự Nga - ông Yuri Knutov đã liệt kê các loại vũ khí có khả năng chống lại tên lửa PrSM.
Mặc dù PrSM được mệnh danh là "kẻ hủy diệt" các hệ thống phòng không như S-400 Triumf, ông Knutov tin rằng Nga đã có sẵn các phương án đối phó. Việc vận hành đồng bộ các hệ thống phòng không nhiều tầng nấc cho phép quân đội Nga tối ưu hóa khả năng phòng thủ trước các cuộc tấn công chính xác.
Sự khác biệt kỹ thuật giữa PrSM và ATACMS
Tên lửa PrSM được Mỹ phát triển nhằm thay thế hoàn toàn dòng ATACMS lỗi thời. Điểm nổi bật của loại đạn mới này là kích thước nhỏ gọn hơn, cho phép mỗi bệ phóng HIMARS tiêu chuẩn mang được 2 quả thay vì chỉ 1 quả như trước đây, giúp tăng gấp đôi hỏa lực cho mỗi đơn vị tác chiến.
Tên lửa PrSM có kích thước nhỏ hơn và có thể được triển khai từ bệ phóng HIMARS tiêu chuẩn với cơ số đạn lên tới 2 quả.
Hiện tại, quân đội Mỹ đang tiếp nhận những quả đạn PrSM thuộc thế hệ thứ nhất với tầm bắn khoảng 500km. Phiên bản này chủ yếu sử dụng định vị GPS và dẫn đường quán tính, chưa được trang bị đầu dò đa chế độ để tấn công các mục tiêu di động.
Quân đội Mỹ đã nhận được những tên lửa đạn đạo chiến thuật PrSM đầu tiên vào cuối năm 2023 với tầm bắn 500km.
Dự kiến vào năm 2024, các phiên bản thế hệ thứ hai sẽ được thử nghiệm với các cảm biến tiên tiến hơn, cho phép tìm kiếm và tiêu diệt mục tiêu linh hoạt trên chiến trường. Điều này sẽ đặt ra những thách thức mới cho các hệ thống phòng thủ trong tương lai.
Thành phần mới cho phép tấn công mục tiêu di động sẽ được lắp đặt trên các tên lửa thuộc thế hệ thứ hai, thử nghiệm lần đầu vào năm 2024.
Thực tế tác chiến và những rủi ro tiềm ẩn
Đầu tháng 3, một số nguồn tin cho thấy Mỹ đã lần đầu tiên đưa tên lửa PrSM vào thực chiến trong một cuộc tấn công tại Iran. Tuy nhiên, thông tin chi tiết về đối tượng oanh kích và hiệu quả phá hủy vẫn chưa được công bố rộng rãi.
Đầu tháng 3, có thông tin cho biết Mỹ đã lần đầu tiên sử dụng tên lửa PrSM trong cuộc tấn công vào các mục tiêu ở Iran.
Bên cạnh những khẳng định về năng lực phòng thủ, giới quan sát quân sự cũng nhắc lại sự việc tên lửa ATACMS mang đầu đạn chùm từng phá hủy trận địa S-400 trong quá khứ. Điều này cho thấy bất chấp các tiến bộ kỹ thuật của S-350 hay Buk-M3, việc đối đầu với các loại tên lửa đạn đạo tấn công chính xác như PrSM vẫn mang lại những rủi ro nhất định cho các hệ thống phòng không Nga.
Chưa rõ căn cứ cụ thể để chuyên gia Nga khẳng định các hệ thống S-350, Buk-M3 hay Pantsir sẽ dễ dàng bắn hạ PrSM khi đối mặt thực tế.
Tuệ Nhân