Chuyện xúc động về bác sĩ Đặng Thùy Trâm qua lời kể của 3 em gái

Chuyện xúc động về bác sĩ Đặng Thùy Trâm qua lời kể của 3 em gái
2 giờ trướcBài gốc
Các em gái của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là Đặng Kim Trâm, Đặng Phương Trâm và Đặng Hiền Trâm (từ bên phải sang) chia sẻ nhiều câu chuyện xúc động về chị mình
Chiều 13/3/2026, tọa đàm Đặng Thùy Trâm - Từ tình yêu gia đình đến Trái tim Tổ quốc được tổ chức tại Hà Nội. Tham gia sự kiện có 3 người em gái của liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thùy Trâm là Đặng Phương Trâm, Đặng Hiền Trâm và Đặng Kim Trâm.
Tại buổi tọa đàm, những câu chuyện đời thường, ký ức gia đình và các kỷ vật còn lưu giữ đã được các em gái chia sẻ, giúp mọi người hiểu rõ hơn về con người và cuộc đời của nữ bác sĩ đã trở thành biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến.
Một trong những chi tiết thú vị được các em gái của bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc lại là cách xưng hô "ba - má" trong gia đình. Nhiều người từng thắc mắc vì sao gia đình lại sử dụng cách gọi vốn phổ biến ở miền Trung và miền Nam. Theo bà Đặng Hiền Trâm, gia đình bà không phải gốc Hà Nội. Trước đây, cha mẹ từng được điều động công tác nhiều nơi. Có giai đoạn cả nhà sống tại Huế, sau đó chuyển ra Thanh Hóa làm việc, nên cách gọi "ba - má" đã hình thành và duy trì từ những năm tháng ấy. Khi chuyển ra Hà Nội sinh sống, gia đình bà vẫn giữ cách xưng hô cũ.
Liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thùy Trâm là biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến
Gia đình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm vốn có truyền thống trí thức. Theo lời kể của bà Đặng Phương Trâm, gia đình bà có nhiều thế hệ gắn bó với 2 nghề cao quý là thầy giáo và thầy thuốc.
Bà kể: "Từ ông bà, cha mẹ rồi đến chị Đặng Thùy Trâm đều chọn con đường học tập và cống hiến cho xã hội. Sau khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, gia đình chuyển về Hà Nội sinh sống. Trong ký ức của tôi, chị Trâm luôn là người chị cả vừa dịu dàng, chu đáo vừa có cá tính mạnh mẽ và ý chí rõ ràng".
Bà Đặng Hiền Trâm chia sẻ: "Chị là người chị lớn, là một hình mẫu để chúng tôi noi theo. Tuy khoảng cách khá xa, có người kém chị tới hơn 10 tuổi, nhưng từ nhỏ chúng tôi đã nhìn chị với sự ngưỡng mộ. Chúng tôi cố gắng học tập và làm theo những điều chị làm. Tuy vậy, cũng phải thừa nhận rằng rất khó để có thể giống được chị, bởi ở chị có sự dịu dàng, sâu sắc và bản lĩnh đặc biệt".
Bà Đặng Kim Trâm kể rằng, một trong những kỷ niệm khiến bà nhớ mãi là lần chị Trâm trở về nghỉ phép trước khi lên đường vào chiến trường miền Nam. "Hôm ấy, hai chị em gặp nhau và chị Trâm mang tặng tôi một bản nhạc mà chị rất yêu thích. Chị trao tận tay tôi, dặn em giữ lấy. Lúc ấy, đó chỉ là một món quà giản dị giữa hai chị em, nhưng sau này mọi người mới nhận ra đó gần như là lần gặp gỡ cuối cùng trước khi chị ra chiến trường.
Thời khắc chia tay cũng là ký ức không thể quên đối với các em. Khi biết chị chuẩn bị lên đường, ai cũng hiểu chuyến đi đầy nguy hiểm nên không cầm được nước mắt. Nhưng chị đã dặn các em không được khóc. Chị muốn mọi người giữ sự vững vàng để yên tâm ra đi. Hình ảnh các em đứng nhìn theo khi chị rời đi trong màn đêm dần khuất vẫn là ký ức rõ ràng trong tâm trí gia đình suốt nhiều thập kỷ" - bà Đặng Kim Trâm kể lại.
Gia đình liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm trao tặng kỷ vật cho Bảo tàng Hà Nội
Nhiều năm sau, khi gia đình nhận lại cuốn nhật ký của chị từ cựu binh Mỹ, cảm xúc lúc ấy gần như không thể diễn tả thành lời. Ban đầu, mọi người sững sờ, không tin điều đó là sự thật. Bà Đặng Kim Trâm kể: "Sau thời gian dài chị hy sinh, việc được đọc lại những trang viết của chị khiến cả gia đình vừa xúc động vừa nghẹn ngào. Những dòng chữ trong cuốn nhật ký như đưa chị trở về với gia đình. Qua từng trang viết, người thân cảm nhận được rằng chị vẫn đang sống cùng họ, và không chỉ với gia đình mà còn với nhiều thế hệ độc giả".
Theo gia đình, cuốn nhật ký không chỉ là câu chuyện riêng của Đặng Thùy Trâm mà còn phản ánh tâm tư và lý tưởng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến. Những suy nghĩ, trăn trở của chị trước khi vào chiến trường cho thấy đó là một lựa chọn đầy lý tưởng nhưng cũng chứa đựng nhiều day dứt của tuổi trẻ.
Chính vì vậy, sau nhiều năm, gia đình tiếp tục thực hiện thêm những cuốn sách mới nhằm hệ thống lại toàn bộ câu chuyện cuộc đời của chị Đặng Thùy Trâm. Qua đó, bạn đọc có thể hiểu rõ hơn về con người, lý tưởng và hành trình của nữ bác sĩ trẻ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho đất nước. Dù chiến tranh và thời gian đã khiến nhiều kỷ vật bị thất lạc, gia đình vẫn còn lưu giữ được một số món đồ gắn liền với tuổi trẻ của chị Trâm. Trong số đó, có cuốn sổ nhạc do chị và em gái tự làm khi còn nhỏ, với những dòng kẻ nhạc được vẽ rất tỉ mỉ bằng tay. Những bản nhạc yêu thích được chép lại cẩn thận và còn được trang trí bằng những hình vẽ giản dị.
Ngoài ra, còn có cuốn mẫu thêu, nơi chị Trâm cùng em gái sưu tầm và vẽ các mẫu hoa văn để thêu, cùng cuốn lưu bút thời chị còn học phổ thông, trước khi thi vào trường Y.
Những câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm được các em gái chia sẻ lại
Đặc biệt, gia đình vẫn giữ được một bức thư chị gửi từ chiến trường. Bức thư được viết trên loại giấy rất hiếm ở miền Bắc thời bấy giờ, gồm nhiều trang và chứa đựng những tâm sự, niềm vui cũng như khó khăn mà chị trải qua nơi chiến trường. Mỗi lần đọc lại, các thành viên trong gia đình đều không khỏi xúc động, bởi từng dòng chữ đều thể hiện nỗi nhớ nhà da diết và tình cảm sâu nặng của chị dành cho gia đình.
Nhân dịp này, gia đình cũng trao tặng một số kỷ vật quý của liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thùy Trâm cho Bảo tàng Hà Nội. Bà Đặng Phương Trâm bày tỏ: "Tôi mong rằng những hiện vật này sẽ được lưu giữ, bảo quản và giới thiệu tới công chúng, góp phần lan tỏa những giá trị lịch sử và tinh thần mà cuộc đời chị để lại".
Bài, ảnh: Thúy Ngọc
Nguồn Phụ Nữ VN : https://phunuvietnam.vn/chuyen-xuc-dong-ve-bac-si-dang-thuy-tram-qua-loi-ke-cua-3-em-gai-238260313165601108.htm