Trong cuộc họp báo trên chuyên cơ Không lực Một ngày 7.3, Tổng thống Mỹ Donald Trump đưa ra phát biểu được xem là có thể làm thay đổi cách nhìn về cuộc xung đột tại Trung Đông. Ông cho biết Mỹ đang chiếm ưu thế rõ rệt sau các đợt không kích quy mô lớn, vốn được cho là đã làm suy yếu đáng kể năng lực không quân, hải quân và lực lượng tên lửa của Iran. Tuy nhiên, ông cũng không loại trừ khả năng triển khai lực lượng bộ binh vào lãnh thổ đối phương.
Theo các phân tích quân sự, quyết định này phản ánh một nguyên tắc cơ bản trong chiến tranh hiện đại: sức mạnh không kích có thể phá hủy mục tiêu nhưng không thể kiểm soát lãnh thổ. Bên cạnh đó, các loại bom xuyên phá boong-ke dù có khả năng tấn công sâu dưới lòng đất cũng khó đảm bảo thu hồi hoặc kiểm soát an toàn vật liệu hạt nhân. Những cơ sở hạt nhân ngầm của Iran như Natanz Nuclear Facility và Fordow Fuel Enrichment Plant được thiết kế để chịu được các đòn tấn công mạnh từ trên không. Vì vậy, việc kiểm soát hoàn toàn các kho dự trữ uranium làm giàu tại những địa điểm này có thể đòi hỏi sự can thiệp trực tiếp của lực lượng mặt đất.
Những người chỉ trích chiến dịch quân sự nhắm vào Iran từ lâu đã cảnh báo rằng các đòn ném bom, dù có sức tàn phá khủng khiếp đến đâu, cũng khó lòng xóa sổ triệt để một chương trình hạt nhân được cất giấu sâu trong lòng những ngọn núi đá vững chãi. Tổng thống Mỹ nhấn mạnh điều kiện tiên quyết cho một cuộc đổ bộ là khi mạng lưới phòng thủ của Iran đã bị suy yếu đến mức không còn khả năng kháng cự. Lời tuyên bố này đồng nghĩa với việc Lầu Năm Góc đang sử dụng hỏa lực từ xa để dọn đường, bào mòn sinh lực địch trước khi tung ra lực lượng tác chiến mặt đất mang tính quyết định. Quá trình dọn đường này đã tiêu tốn của Iran nhiều tàu chiến cùng hệ thống phòng không chiến lược, tạo ra một bầu trời an toàn cho các chiến dịch không vận của Mỹ.
Bước tiến vượt bậc về hỏa lực cá nhân
Nếu kịch bản đổ bộ diễn ra, mũi nhọn đầu tiên của quân đội Mỹ sẽ là các đơn vị phản ứng nhanh và lính dù tinh nhuệ. Trái tim của lực lượng này chính là chương trình vũ khí phân đội thế hệ tiếp theo, thường được biết đến với tên gọi NGSW, đã được đưa vào biên chế rộng rãi từ năm 2025. Việc thay thế dòng súng M4 và M249 bằng súng trường M7 và súng máy tự động M250 đánh dấu một cuộc cách mạng về hỏa lực bộ binh. Loại đạn 6.8x51mm hybrid mang lại tầm bắn hiệu quả xa hơn, khả năng xuyên giáp tốt hơn và sức dừng áp đảo so với đạn 5.56mm truyền thống.
Súng trường M7 - Ảnh: Quân đội Mỹ
Vũ khí mới mang lại cho người lính Mỹ một sức mạnh sát thương đáng gờm. Khẩu M7 được thiết kế tinh gọn, tích hợp sẵn hệ thống giảm thanh tiêu chuẩn giúp bộ binh Mỹ hoạt động bí mật hơn trong môi trường đô thị chật hẹp tại Iran, nơi âm thanh súng nổ có thể ngay lập tức thu hút lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo. Đặc biệt, kính ngắm XM157 tích hợp trí tuệ nhân tạo là một bước nhảy vọt về công nghệ. Thiết bị này hoạt động như một máy tính đường đạn thu nhỏ, tự động đo khoảng cách bằng laser, phân tích cảm biến khí quyển và tính toán sức gió. Người lính chỉ cần nhìn qua kính ngắm, hệ thống sẽ tự động bù đạn, giúp tăng xác suất tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách sáu đến tám trăm mét lên gấp đôi. Đứng trước hỏa lực này, các đơn vị bộ binh Iran trang bị súng trường AK-74 sẽ hoàn toàn rơi vào thế bất lợi về tầm bắn và độ chính xác.
Kỷ nguyên của "siêu chiến binh" kết nối mạng
Bộ binh Mỹ năm 2026 không còn chiến đấu cô lập mà hoạt động như những nút mạng thông minh trong một hệ thống tác chiến thống nhất. Khả năng nhận thức tình huống của họ được nâng lên một tầm cao mới nhờ hệ thống kính nhìn đêm thế hệ mới, cho phép hiển thị hình ảnh rõ nét trong bóng tối hoàn toàn thông qua công nghệ kết hợp cảm biến nhiệt và cường quang.
Hệ thống mũ chiến đấu tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI) thế hệ mới dành cho quân đội Mỹ mang tên EagleEye, được phát triển bởi công ty công nghệ quốc phòng Anduril Industries phối hợp cùng Meta - Ảnh: Internet
Quan trọng hơn cả là sự xuất hiện của hệ thống chỉ huy nhiệm vụ mang trên người, phiên bản nâng cấp hoàn thiện của kính thực tế ảo tăng cường IVAS. Mang hình dáng của một chiếc kính râm chiến thuật mỏng nhẹ, thiết bị này kết nối liên tục với mạng lưới wifi quân sự, hiển thị bản đồ 3D thời gian thực và nhận diện mục tiêu tự động. Công nghệ này biến mỗi tiểu đội chín người thành một siêu đơn vị tác chiến. Trong bối cảnh địa hình đồi núi phức tạp như dãy Zagros hay các khu đô thị đông đúc dễ gây mù thông tin, hệ thống kính thông minh giúp bộ binh Mỹ phát hiện phục kích từ xa, chia sẻ dữ liệu chiến trường và gọi hỏa lực chính xác từ máy bay không người lái mà không cần sử dụng đến thiết bị vô tuyến truyền thống.
Bài toán thể lực và hiểm họa hầm ngầm
Việc tác chiến dài ngày để kiểm soát các cơ sở hạt nhân đòi hỏi sức bền phi thường. Để giải quyết bài toán này, quân đội Mỹ đã trang bị hệ thống ngoại khung ONYX hỗ trợ chân và hông bằng trí tuệ nhân tạo. Thiết bị này gánh vác tải trọng lên đến chín mươi kilogam, giúp binh sĩ leo dốc nhanh hơn và giảm thiểu tối đa chấn thương cột sống. Nhờ vậy, bộ binh Mỹ có thể duy trì tốc độ hành quân và thể lực vượt trội so với lực lượng đối phương chủ yếu dựa vào hành quân bộ truyền thống.
ONYX là bộ khung xương ngoài có động cơ hỗ trợ phần thân dưới, tích hợp công nghệ trí tuệ nhân tạo nhằm tăng cường sức mạnh và sức bền cho binh lính Mỹ - Ảnh: Lockheed Martin.
Song song với đó, các đơn vị mặt đất còn mang theo hệ thống máy bay không người lái cá nhân cỡ nhỏ và drone tự sát. Những thiết bị này đóng vai trò trinh sát tiền trạm, luồn lách vào các góc khuất hoặc đường hầm tối tăm để phát hiện bẫy nổ trước khi binh sĩ tiến vào. Hệ thống tác chiến điện tử cấp tiểu đội cũng được triển khai để vô hiệu hóa UAV của Iran, tước đi thứ vũ khí phi đối xứng mạnh nhất mà Tehran còn sót lại.
Đối với nhiệm vụ hóc búa nhất là tiếp cận kho dự trữ uranium tại các boong-ke sâu dưới lòng đất, Mỹ sẽ phải tung ra các đơn vị đặc nhiệm phòng hóa, sinh học, phóng xạ và hạt nhân. Họ mang trên mình những bộ áo giáp cơ thể thế hệ mới siêu nhẹ nhưng vẫn đảm bảo khả năng chống đạn cấp độ cao, kết hợp cùng các robot dò tìm phóng xạ điều khiển từ xa. Các robot này sẽ đi trước đội hình, lập bản đồ bức xạ và xác định vị trí máy ly tâm, đảm bảo quá trình thâu tóm vật liệu hạt nhân diễn ra an toàn, tránh thảm họa rò rỉ môi trường.
Lá chắn thép cơ động và sự đáp trả từ Tehran
Việc đưa quân vào lãnh thổ một quốc gia rộng lớn và có tinh thần dân tộc mạnh như Iran luôn được xem là thách thức lớn về quân sự. Để bảo vệ lực lượng bộ binh, Bộ Quốc phòng Mỹ nhiều khả năng sẽ triển khai các lữ đoàn thiết giáp cơ động sử dụng xe tăng chủ lực M1A2 Abrams. Với hệ thống phòng vệ chủ động, loại xe tăng này có khả năng đánh chặn tên lửa chống tăng từ xa, qua đó tăng cường khả năng bảo vệ cho lực lượng tiến công trên mặt đất.
Xe tăng M1A2 Abrams - Ảnh: Quân đội Mỹ
Bên cạnh đó, hỏa lực hỗ trợ có thể được cung cấp bởi hệ thống pháo phản lực cơ động cao M142 HIMARS, cho phép tấn công các mục tiêu ở khoảng cách hàng trăm km và gây sức ép lớn lên các tuyến phòng thủ của đối phương.
Bất chấp sự chênh lệch to lớn về công nghệ, giới lãnh đạo Iran vẫn thể hiện thái độ cứng rắn không khoan nhượng. Quan chức cấp cao Iran tuyên bố nước này không hề e sợ bộ binh Mỹ và đang chờ đợi lực lượng này tiến vào để tiêu diệt. Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nhấn mạnh Tehran đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến trên bộ. Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran Ali Larijani cũng cảnh báo Mỹ sẽ phải lĩnh hậu quả nghiêm trọng và đối mặt với nguy cơ hàng nghìn binh sĩ bị bắt giữ. Thực tế chiến trường cho thấy, dù mất đi lợi thế không quân, lực lượng mặt đất Iran với hàng trăm nghìn quân chính quy và lực lượng vệ binh cách mạng vẫn có thể tổ chức chiến tranh du kích, sử dụng mìn và thiết bị nổ tự tạo để gây tiêu hao sinh lực đối phương.
Mặc dù địa hình Iran phức tạp và khả năng kháng cự của đối phương là những thách thức đáng kể, ưu thế công nghệ quân sự của Mỹ được cho là tạo ra khoảng cách lớn trên chiến trường. Lực lượng bộ binh Mỹ được trang bị nhiều hệ thống hiện đại, từ súng trường có khả năng bắn chính xác ở cự ly xa, thiết bị quan sát ban đêm đến các công nghệ hỗ trợ nhận diện mục tiêu trong điều kiện tác chiến phức tạp. Bên cạnh đó, sự phối hợp của mạng lưới hỏa lực đa miền - kết hợp giữa không quân, pháo binh và lực lượng mặt đất - được kỳ vọng giúp tăng hiệu quả tác chiến. Nếu được triển khai với mục tiêu hạn chế và tập trung vào các cơ sở hạt nhân, một chiến dịch bộ binh có thể được tiến hành trong thời gian ngắn nhằm kiểm soát các mục tiêu trọng yếu và giảm thiểu tổn thất.
Hoàng Vũ