Chị Trần Hồng Nhung hướng dẫn vẽ sáp ong và nhuộm chàm giấy dó trong buổi trải nghiệm tại Ngự Hà Viên, TP. Huế
Hành trình của dó
Ở bản Sưng, xã Cao Sơn, nay thuộc tỉnh Phú Thọ, cây dó vẫn được trồng đều trên nương rẫy suốt nhiều năm. Tuy nhiên, người Dao Tiền ở đây chủ yếu thu hoạch vỏ cây rồi bán cho các vùng làm giấy khác. Vì vậy, nghề làm giấy từng gắn với cây dó không còn hiện diện trong sinh hoạt cộng đồng.
Trong một chuyến công tác vùng cao, chị Trần Hồng Nhung (sinh năm 1982, quê Hà Nội) đến bản Sưng khi đang làm việc trong lĩnh vực phát triển cộng đồng. Việc nhìn thấy cây dó được trồng ngay tại nơi từng sản sinh ra giấy dó truyền thống khiến chị ấn tượng. Qua những cuộc trò chuyện với người Dao Tiền, chị Nhung hiểu rằng nghề làm giấy từng tồn tại tại bản Sưng, nhưng dần rút khỏi đời sống cộng đồng khi nhu cầu xã hội thay đổi.
Sau chuyến đi, chị Trần Hồng Nhung bắt đầu nghiên cứu lại kỹ thuật làm giấy dó truyền thống. Sau đó, chị quay trở lại bản Sưng, cùng nghệ nhân Lý Sao Mai và các hộ gia đình ở địa phương phục hồi các công đoạn làm giấy. Từ đó, một hợp tác xã sản xuất giấy dó dần hình thành, kết hợp với hoạt động trải nghiệm cho du khách tham quan. Chị Nhung chia sẻ: “Giấy dó chỉ có thể quay về bản làng khi người dân trực tiếp làm nghề, hiểu giá trị của sản phẩm và có thu nhập từ chính công việc đó”.
Bên cạnh việc phục dựng nghề tại bản Sưng, chị Hồng Nhung cũng chủ động xây dựng chuỗi liên kết để giấy dó có đầu ra ổn định. Từ vùng nguyên liệu, giấy được đưa về Hà Nội, tham gia vào các không gian trưng bày, trải nghiệm và tiêu thụ sản phẩm thông qua Zó Project. Điều này giúp người làm giấy không chỉ dừng lại ở khâu sản xuất, mà còn nhận diện rõ giá trị của sản phẩm mình tạo ra.
Theo chị Nhung, việc khôi phục nghề làm giấy dó cần đi song song với việc mở rộng cách sử dụng chất liệu trong đời sống. Giấy dó vì vậy được thử nghiệm trong nhiều ứng dụng khác nhau, từ sổ tay, thiệp, đồ trang trí đến các sản phẩm thiết kế. Những thử nghiệm này nhằm tạo thêm nhu cầu sử dụng, qua đó duy trì hoạt động sản xuất tại vùng nguyên liệu.
Khi giấy dó kết hợp với sáp ong
Trong đời sống của người Dao Tiền, sáp ong gắn với trang phục truyền thống của đồng bào nơi đây. Nghệ nhân Lý Sao Mai cho biết: “Trước đây, phụ nữ trong bản đun chảy sáp ong, vẽ trực tiếp lên vải bằng tay, tạo hoa văn dựa trên trí nhớ và kinh nghiệm sống. Những họa tiết được vẽ bằng sáp ong tượng trưng cho những sự vật hiện diện trong đời sống thường ngày như núi, mây, mặt trời, cỏ cây”.
Khi vải được nhuộm chàm nhiều lần, phần có sáp vẫn giữ được màu vải nguyên bản, tạo nên những họa tiết đặc trưng trên áo váy. Kỹ thuật ấy được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, khi quần áo may sẵn phổ biến, việc vẽ sáp ong cũng dần biến mất. Từ đó, ý tưởng đưa sáp ong lên giấy dó xuất phát từ mong muốn mở thêm không gian cho kỹ thuật truyền thống. Chị Nhung cho rằng, cấu trúc sợi của giấy dó giữ sáp rất tốt. Khi ánh sáng xuyên qua, những mảng sáp tạo hiệu ứng trong, khiến hoa văn hiện lên như có chiều sâu, và lúc đó giấy không còn là một bề mặt phẳng đơn thuần.
Từ đặc tính ấy, giấy dó vẽ sáp ong được thử nghiệm trong các sản phẩm trang trí. Đèn bàn, đèn ngủ, một số vật dụng nội thất nhỏ được xem là những ứng dụng phù hợp. Việc thử nghiệm này dựa trên nguyên tắc giữ tinh thần của kỹ thuật truyền thống, đồng thời khai thác đặc điểm vật liệu để phù hợp với không gian sống hiện nay.
Trong buổi workshop “Đánh thức vẻ đẹp của giấy dó và sáp ong” vừa diễn ra cuối tháng 12 tại Ngự Hà Viên, TP. Huế, các bạn trẻ được trực tiếp vẽ sáp ong lên giấy dó. Từ đó, hiểu được giá trị của những kỹ thuật thủ công từ người Dao Tiền. Phạm Thùy Dương (đến từ TP. Hồ Chí Minh) chia sẻ: “Với tôi, sáp ong vừa là chất liệu vẽ, vừa là nguyên liệu tự nhiên. Qua đó, tôi hiểu thêm về họa tiết của người Dao và cách họ tạo ra công cụ vẽ từ chính thiên nhiên”.
Theo nghệ nhân Lý Sao Mai, việc đưa sáp ong lên giấy dó là một cách để kỹ thuật vẽ truyền thống tiếp tục được thực hành trong bối cảnh đương đại. Trong các buổi trải nghiệm, chị trực tiếp hướng dẫn cách đun sáp, giữ nhiệt, tạo nét và giải thích ý nghĩa từng hoa văn vốn được sử dụng trên trang phục của người Dao Tiền.
“Sau các buổi thử nghiệm vẽ sáp ong trên giấy dó, nếu kết quả khả quan, kỹ thuật này sẽ tiếp tục được hoàn thiện để ứng dụng rộng rãi vào trang trí, nội thất và quà tặng thủ công. Qua đó, tạo thêm hướng đi cho giấy dó, đồng thời tạo đầu ra ổn định hơn cho người làm nghề”, chị Trần Hồng Nhung cho hay.
Bài, ảnh: Bạch Châu