Trong thế giới quần vợt chuyên nghiệp, nơi sự tập trung được đẩy đến giới hạn cao nhất, hành vi đập vợt đã trở thành một "đặc sản" đầy tranh cãi. Không đơn thuần là sự thiếu kiềm chế, đây là khoảnh khắc con người thật của các vận động viên bộc lộ rõ nét nhất dưới áp lực nghẹt thở của trận đấu.
Cơn thịnh nộ tại Monte Carlo và bộ thang điểm phá hủy
Tại Monte Carlo Masters, Daniil Medvedev từng khiến khán giả ngỡ ngàng khi phá nát cây vợt của mình sau một chuỗi game thất vọng trước Matteo Berrettini. Tay vợt người Nga không chỉ quăng vợt vào bảng quảng cáo mà còn đập liên tiếp xuống mặt sân đất nện bảy lần cho đến khi nó biến dạng hoàn toàn. Kết quả của trận đấu đó là một thất bại nặng nề 0-6, 0-6, đánh dấu cột mốc buồn trong sự nghiệp của anh.
Hành vi này, dù bị coi là thiếu tinh thần thể thao, lại là một phần bản năng và dễ đồng cảm. Nếu xây dựng một bộ thang điểm cho hành động đập vợt, các chuyên gia sẽ xét đến bốn tiêu chí: phong cách, độ kiểm soát, mức độ phá hủy và sự hung hăng. Đây vừa là một "nghệ thuật" giải tỏa, vừa là một "khoa học" tâm lý giúp các tay vợt tìm lại sự cân bằng sau những sai lầm cá nhân.
Từ "tự hành xác" đến những cú đập kinh điển
Mỗi tay vợt có một phương thức xả giận riêng biệt. Đáng chú ý nhất là trường hợp của Andrey Rublev tại Wimbledon 2024. Vì muốn bảo vệ mặt cỏ linh thiêng của All England Club, Rublev đã chọn cách tự trừng phạt bằng cách đập mạnh vợt vào chính đầu gối và đùi mình. Hình ảnh đôi chân bầm tím, rớm máu của anh khiến người hâm mộ xót xa hơn là phấn khích.
Lịch sử cũng ghi nhận Mikhail Youzhny từng tự đập vợt vào trán đến mức chảy máu tại Miami Masters 2008. Ngược lại với kiểu tự gây thương tích, đa số các tay vợt như Novak Djokovic hay Serena Williams thường chọn mặt sân làm "bia đỡ đạn".
Djokovic đập vợt trong trận gặp Zverev ở tứ kết Australia Mở rộng, hồi tháng 1/2021 tại Melbourne, Australia. Ảnh: Reuters
Việc đập khung vợt graphite xuống mặt sân cứng hay đất nện được xem là cách phá hủy hiệu quả và có phần kiểm soát hơn. Dù vẫn phải nhận án phạt từ trọng tài, nhưng phương pháp này giúp vận động viên trút bỏ gánh nặng tâm lý mà không gây nguy hiểm cho chính mình như trường hợp của Arthur Rinderknech – người phải bỏ cuộc tại Roland Garros 2024 sau khi đá vào bảng quảng cáo dẫn đến chấn thương ngón chân.
Góc nhìn từ những người nói không với đập vợt
Trong khi Marat Safin tự hào tuyên bố đã phá hủy 1.055 cây vợt trong sự nghiệp, thì Rafael Nadal và Venus Williams lại là những cái tên hiếm hoi giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối. Với Rafael Nadal, việc giữ bình tĩnh là cách thể hiện sự tôn trọng môn thể thao và dụng cụ thi đấu.
Venus Williams lại nhìn nhận vấn đề dưới góc độ chiến thuật. Cô chia sẻ rằng việc thấy đối thủ đập vợt giống như một tín hiệu chiến thắng. Khi một tay vợt mất bình tĩnh, họ đã để đối phương kiểm soát hoàn toàn trận đấu. "Tôi thích nhìn họ tự sụp đổ, điều đó cho thấy tôi đang là người giật dây múa rối", Venus nhấn mạnh.
Alcaraz đập vợt trong trận gặp Monfils, ở Cincinnati Mở rộng 2024, tại Ohio, Mỹ. Ảnh: Reuters
Ngay cả những tay vợt trẻ điềm tĩnh như Carlos Alcaraz cũng có lúc không thể kiềm chế. Tại Cincinnati 2024, sau khi bỏ lỡ cơ hội bẻ game của Gael Monfils, Alcaraz đã tạo ra một màn đập vợt đầy bạo lực khiến dụng cụ thi đấu biến thành đống sắt vụn trong tích tắc.
Hiểm họa và những án phạt đắt giá
Hành vi đập hoặc ném vợt không chỉ dừng lại ở việc giải tỏa cảm xúc mà còn tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý và an toàn. Nick Kyrgios từng bị phạt 20.000 USD vì suýt ném vợt trúng một em bé nhặt bóng tại Indian Wells. Tại Wimbledon, quy định về bảo vệ mặt sân cực kỳ nghiêm ngặt, bất kỳ hành động thiếu kiểm soát nào cũng có thể dẫn đến việc bị phạt điểm hoặc truất quyền thi đấu.
Dù là đập vợt kín đáo trong đường hầm hay công khai trên sân, những khoảnh khắc này bộc lộ phần con người nhất của các ngôi sao. Đó là sự dằn vặt, niềm đam mê cháy bỏng và cả sự bất lực trước những giới hạn của bản thân trong một môn thể thao đòi hỏi sự hoàn hảo như tennis.
PHỐ HỘI