Dấu ấn khác biệt ở cổ tự linh thiêng trên núi Tiêu

Dấu ấn khác biệt ở cổ tự linh thiêng trên núi Tiêu
3 giờ trướcBài gốc
Chùa Tiêu không đặt hòm công đức ở bất cứ đâu. Ảnh: Thanh Hằng
Nằm lặng lẽ trên sườn núi Tiêu, thuộc phường Tam Sơn, tỉnh Bắc Ninh, chùa Tiêu (còn có tên là Thiên Tâm tự) từ lâu được biết đến là một trong những ngôi cổ tự linh thiêng và giàu giá trị lịch sử bậc nhất miền Kinh Bắc. Theo sử sách thì chùa Tiêu là nơi Lý Công Uẩn được đầu thai và được Thiền sư Vạn Hạnh - vị Quốc sư của hai triều Tiền Lê và Lý - nuôi dưỡng, giáo dục, để rồi, trở thành vị minh vương khai sáng triều Lý và quốc gia Đại Việt.
Không chỉ là một Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia, chùa Tiêu còn là nơi lưu giữ dấu tích của một giai đoạn lịch sử đặc biệt, nơi tinh thần Phật giáo hòa quyện cùng vận mệnh dân tộc.
Điều khiến nhiều người bất ngờ xen lẫn thú vị khi đến chùa Tiêu là ở một chi tiết tưởng như rất nhỏ: Không có hòm công đức. Trong khi tại nhiều di tích, hòm công đức xuất hiện đặt dày đặc ở các ban thờ, thì sự “vắng mặt” ấy tại chùa Tiêu lại trở thành dấu ấn đặc biệt.
Không có sự chen lấn quanh các thùng công đức vào dịp lễ hội. Không gian thờ tự vì thế giữ được vẻ thanh tịnh hiếm có.
Thay vì khuyến khích hành vi “bỏ tiền vào hòm” như một nghi thức gần như mặc định khi đi lễ, chùa nhấn mạnh vào giá trị của tâm thành. Công đức, trong tinh thần Phật giáo, trước hết là sự tu dưỡng, là hành động thiện lành, không chỉ gói gọn trong một tờ tiền.
Vẻ đẹp cổ kính, tĩnh lặng của chùa Tiêu. Ảnh: Thanh Hằng
Khi bước vào chùa Tiêu, người ta không bị chi phối bởi cảm giác “đi lễ phải có tiền”. Thay vào đó là cảm giác an tĩnh, tập trung vào chiêm nghiệm.
Trải nghiệm ấy tạo nên sự khác biệt rõ rệt. Không gian thờ tự trở nên nhẹ nhõm, ít xô bồ hơn, giảm đi những chuyển động mang tính vật chất vốn dễ xuất hiện trong mùa lễ hội. Sự thanh tịnh đến từ cách tổ chức không gian và định hướng giá trị mà ngôi chùa lựa chọn gìn giữ.
Ở nhiều nơi, câu chuyện công đức đã trở thành đề tài gây tranh luận xã hội, từ việc đặt hòm công đức ở mọi vị trí đến những câu hỏi về minh bạch tài chính và cách sử dụng nguồn tiền đóng góp.
Khi yếu tố tiền bạc hiện diện quá đậm trong không gian tâm linh, ranh giới giữa tín ngưỡng và hoạt động mang tính thương mại trở nên mong manh. Trong bối cảnh ấy, cách làm của chùa Tiêu trở thành một chuẩn mực đáng suy ngẫm. Bởi khi yếu tố tiền bạc được đẩy lên quá cao trong không gian tâm linh, ranh giới giữa tín ngưỡng và thương mại trở nên mong manh.
Dưới góc độ quản lý di tích, lựa chọn này cũng gợi ra nhiều suy nghĩ. Một di tích lịch sử quý giá không chỉ cần được bảo tồn về kiến trúc mà còn phải giữ được tinh thần văn hóa vốn có. Nếu không gian linh thiêng như chùa Tiêu bị bao phủ bởi hình ảnh hòm công đức dày đặc, chắc chắn sẽ phần nào phai nhòa vẻ trang nghiêm vốn có.
Đại bảo tháp ở chùa Tiêu. Ảnh: Thanh Hằng
Chùa Tiêu hiện là một trong số rất hiếm ngôi chùa còn duy trì việc không đặt hòm công đức một cách nhất quán. Điều này càng đáng chú ý khi nơi đây là di tích lịch sử văn hóa quan trọng, thu hút đông đảo du khách và Phật tử thập phương. Sự lựa chọn ấy cho thấy việc bảo tồn di sản không chỉ nằm ở trùng tu công trình mà còn ở cách ứng xử với các giá trị tinh thần.
Với lựa chọn không hòm công đức, chùa Tiêu đã vô tình trở thành một “tấm gương soi” cho nhiều nơi khác. Nó nhắc rằng giá trị của một ngôi chùa không nằm ở số tiền thu được mỗi mùa lễ hội, mà ở khả năng giữ gìn không gian thanh tịnh, nuôi dưỡng đời sống tinh thần cộng đồng.
Trong một thời đại mà nhiều giá trị truyền thống đứng trước áp lực thương mại hóa, có lẽ, chính sự khác biệt ấy lại làm nên giá trị lớn nhất của ngôi cổ tự: Giữ cho không gian linh thiêng tránh xa sự chi phối của tiền bạc, trả lại cho người đi lễ cảm giác thuần khiết và bình yên hiếm gặp.
Dĩ nhiên, trùng tu, bảo tồn, duy trì hoạt động di tích đều cần kinh phí. Nhưng cách huy động nguồn lực có thể được tổ chức theo hướng minh bạch, công khai, thay vì đặt hòm công đức như một giải pháp mặc định.
Từ câu chuyện của chùa Tiêu, cơ quan quản lý văn hóa có thể nghiên cứu ban hành những hướng dẫn cụ thể về vị trí tiếp nhận đóng góp. Việc phân định rõ ràng giữa không gian thờ tự và khu vực hành chính tiếp nhận đóng góp sẽ giúp vừa bảo đảm sự tôn nghiêm, vừa hạn chế cảm giác áp lực vật chất đối với người đi lễ.
Xa hơn, có thể xem việc hạn chế thương mại hóa không gian tâm linh như một tiêu chí mềm trong đánh giá các cơ sở tín ngưỡng. Những mô hình gìn giữ được sự thanh tịnh, giảm thiểu yếu tố vật chất trong khu vực thờ tự xứng đáng được xem là thực hành tốt trong bảo tồn văn hóa và phát huy giá trị di sản.
Vườn tượng ở chùa Tiêu. Ảnh: Thanh Hằng
Quan trọng hơn cả là thay đổi nhận thức cộng đồng về ý nghĩa của công đức. Giá trị tâm linh không chỉ nằm ở sự đóng góp vật chất mà còn ở hành vi thiện lành, lối sống tử tế và sự hướng thiện trong đời sống thường nhật.
Trong bối cảnh nhiều giá trị truyền thống đứng trước sức ép thương mại hóa, câu chuyện của chùa Tiêu nhắc rằng bảo tồn di sản không chỉ là gìn giữ quá khứ, mà còn là gìn giữ phẩm giá văn hóa cho hiện tại và tương lai. Giữ được sự thanh tịnh của không gian tâm linh cũng chính là giữ gìn phẩm giá của di sản, chiều sâu tinh thần của cộng đồng.
Thanh Hằng
Nguồn VietTimes : https://viettimes.vn/co-tu-quy-gia-tren-nui-tieu-quy-gia-va-dau-an-khac-biet-post194997.html