Ảnh minh họa
Học cách yêu mình để yêu con đúng nghĩa
Hơn chục năm trước, tôi từng có một gia đình mà tôi ngỡ là hoàn hảo. Lúc đó, tôi là người phụ nữ của gia đình, hết lòng yêu chồng và coi anh ấy là cả thế giới của mình. Chúng tôi sống bình lặng, không có nhiều mâu thuẫn, cho đến ngày tôi phát hiện chồng mình ngoại tình và anh muốn ly hôn để đến với người phụ nữ khác.
Cú sốc đó khiến tôi quỵ ngã. Tôi đã làm mọi cách, dùng mọi sự nhẫn nhịn và nỗ lực để níu kéo cuộc hôn nhân ấy, không chỉ vì tình yêu mà còn vì khát khao giữ cho các con một mái ấm trọn vẹn. Nhưng khi mọi cố gắng đều không thành, tôi hiểu rằng mình không thể giữ một người đã quyết tâm ra đi.
Giây phút ký vào tờ đơn ly hôn, tôi đứng trước một lựa chọn mang tính sống còn cho tương lai của ba mẹ con: Hoặc là sống tiếp trong sự oán hận, hoặc là chấp nhận thực tế để tìm lại sự bình yên. Tôi tự nhủ với bản thân rằng, nếu cứ ôm khát vọng trả thù hay nuôi dưỡng sự hận thù trong lòng, thì tâm hồn tôi sẽ không bao giờ được an yên, và các con tôi chính là người chịu thiệt thòi nhất. Tôi chọn cách buông bỏ để tập trung hoàn toàn vào việc xây dựng một cuộc sống mới.
Sau ly hôn, tôi nhận ra mình đã bỏ quên bản thân quá lâu. Tôi bắt đầu thay đổi, không còn là người phụ nữ chỉ biết hy sinh thầm lặng. Tôi học cách "nuông chiều" cảm xúc của chính mình: Dành thời gian đi chơi với bạn bè, đi du lịch và chăm sóc bản thân nhiều hơn. Khi tôi thấy mình vui vẻ, lạc quan và tràn đầy năng lượng, tôi mới có đủ sức mạnh để truyền sự tích cực đó sang các con.
Điều khó khăn nhất nhưng cũng là điều tôi tự hào nhất, chính là cách tôi đối xử với "người cũ". Nhiều người ngạc nhiên khi thấy tôi vẫn có thể trao đổi bình thường với chồng cũ về việc học hành hay đưa đón con cái. Tôi không biết liệu mình đã hoàn toàn tha thứ chưa, nhưng tôi chọn không nuôi hận thù để bản thân không phải sống trong đau khổ.
Ảnh minh họa
Trước mặt các con, tôi chưa bao giờ nói xấu bố của chúng. Tôi luôn ghi nhận những điều tốt đẹp anh làm cho các con, như việc mua quần áo hay đóng học phí, để chúng luôn giữ được sự tôn trọng dành cho cha mình. Tôi quan niệm rằng, việc bố mẹ ly hôn chỉ là chuyện của hai người lớn, còn tình yêu của các con dành cho gia đình nội ngoại phải được giữ vẹn nguyên.
Chính vì vậy, dù có thể khiến con thiệt thòi hơn bạn bè về mặt điểm số, tôi kiên quyết không cho con đi học thêm vào cuối tuần. Tôi muốn dành khoảng thời gian đó để bố đón các con, để chúng được hưởng trọn vẹn tình yêu và sự quan tâm từ gia đình nhà nội. Tôi không muốn "ôm" con cho riêng mình, không muốn con cái sau ly hôn chỉ biết đến nhà ngoại mà quên mất nguồn cội bên nội.
Hạnh phúc là một sự lựa chọn
Hai con của tôi lớn lên với tâm thế tự tin và thoải mái. Chúng không hề cảm thấy tự ti khi nói về việc bố mẹ ly hôn. Con gái tôi có thể hồn nhiên kể với bạn bè rằng mình đang ở với mẹ, hoặc khoe về gia đình mới của bố một cách nhẹ nhàng, không chút mặc cảm.
Đáng trân trọng hơn, các con tôi yêu thương các em cùng cha khác mẹ như anh em ruột thịt. Dù người phụ nữ kia từng là nguyên nhân khiến gia đình tôi chia lìa, nhưng tôi chọn không truyền sự thù ghét đó sang con. Khi các con về bên nhà bố và được đối xử tử tế, chúng nảy sinh tình cảm tự nhiên với các em.
Nhìn các con trưởng thành, khỏe mạnh về tâm lý và tràn đầy lòng nhân hậu, tôi hiểu rằng mình đã đi đúng hướng. Các con thường nói với tôi rằng: "Con thấy cuộc sống của mẹ rất vui vẻ". Chúng thấy mẹ đi làm với những đồng nghiệp tốt, thấy mẹ hạnh phúc với những chuyến đi, và chúng còn khuyến khích tôi tìm kiếm một người bạn đời mới nếu tôi muốn.
Cuộc sống hiện tại của ba mẹ con tôi có thể không "tròn" theo tiêu chuẩn của xã hội, nhưng nó luôn đầy ắp tiếng cười và sự thấu hiểu. Tôi nhận ra rằng, một gia đình hạnh phúc không nhất thiết phải có đầy đủ các thành phần, mà quan trọng là mỗi thành viên trong đó cảm thấy hài lòng và tự tin với những gì mình có.
Tôi đã đi qua đổ vỡ bằng nguồn năng lượng tích cực và sự lạc quan. Tôi đã chọn cách không để những tổn thương tâm lý nặng nề ám ảnh tuổi thơ của các con. Thay vì trao cho con một mái nhà đầy sự cãi vã hay oán hận, tôi trao cho chúng một người mẹ hạnh phúc và một môi trường sống ngập tràn sự bao dung.
Nếu có ai đó hỏi tôi về bí quyết để vượt qua bão giông, tôi chỉ muốn nói rằng: Hãy yêu thương bản thân mình trước nhất, buông bỏ những xiềng xích của hận thù, và hãy tin rằng hạnh phúc luôn nằm trong tay chúng ta, chỉ cần chúng ta đủ can đảm để chọn nó. Bởi khi người mẹ an yên, thế giới của những đứa trẻ sẽ mãi mãi xanh tươi.
Đan Linh