Bản ngã của gã lãng tử trót yêu những nhân vật xù xì
Trong làng điện ảnh phía Bắc, Tô Dũng không phải là cái tên quá bùng nổ. Xuất thân từ một gia đình có truyền thống nghệ thuật với người ông là diễn viên chèo quân đội, tâm hồn Tô Dũng sớm được tưới tắm trong bầu không khí của những vở diễn truyền thống. Thế nhưng, niềm đam mê ban đầu của anh lại dành cho âm nhạc. Sau những lần thử giọng bản năng và nhận ra cần một lộ trình bài bản hơn, anh tìm đến Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội theo lời gợi ý của mẹ.
Diễn viên Tô Dũng.
Những năm đầu đại học, Tô Dũng có chút oai khi đỗ vào khoa diễn viên nên mải mê ăn diện. Bước ngoặt thực sự chỉ đến khi anh tham gia bộ phim điện ảnh Mùi cỏ cháy. Được đắm mình trong không khí lịch sử, chứng kiến sự chuyên nghiệp của ê-kíp, anh mới thực sự tỉnh thức. Phim điện ảnh đầu tay là một may mắn nhưng cũng là áp lực buộc anh phải trưởng thành. Từ một chàng trai chỉ biết "diễn cho oai", anh bắt đầu nghiêm túc với từng cử chỉ, lời thoại, sẵn sàng đi từ những vai quần chúng, vai thứ chính tại nhà hát để tích lũy vốn sống.
Anh kể kỷ niệm vui khi được gọi những vai nhạt nhạt vì gương mặt quá hiền, an toàn. Nhưng chính từ những "vai nhạt" ấy, Tô Dũng âm thầm nhào nặn để chúng trở nên đậm đà, khiến khán giả phải nhớ tên mình. Đối với anh, dù là phân đoạn ngắn nếu làm bằng tất cả sự tử tế, khán giả sẽ không bao giờ bỏ quên. Điều này đã được chứng minh qua vai Phi trong Hương vị tình thân - lần đầu tiên giúp anh chạm tới trái tim người xem.
Minh Lợi và cú chuyển mình sau lớp vỏ bọc gai góc
Vai Minh Lợi trong Không giới hạn là một bài toán khó mà Tô Dũng đã giải mã bằng sự quan sát tỉ mỉ đời sống. Ban đầu, vai diễn này vốn không dành cho anh. Đạo diễn Nguyễn Đức Hiếu từng yêu cầu anh phải thả lỏng, phải "gấu" hơn và bớt sự gọn gàng thường thấy. Để hóa thân vào một Minh Lợi cộc cằn, Tô Dũng đã tự điều chỉnh tông giọng, biến những lời thoại bình thường trở nên xù xì, đôi khi là gắt gỏng nhưng chứa đựng sự chân thành.
Tô Dũng trong "Không giới hạn".
Nhân vật Minh Lợi là điển hình của những người đàn ông ngoài lạnh trong nóng. Tô Dũng chia sẻ có những người đàn ông thực sự không biết cách bày tỏ tình cảm, họ ngại thể hiện ra ngoài nhưng hành động lại đầy che chở. Một trong những phân đoạn lấy đi nhiều nước mắt nhất chính là cảnh cứu hộ trong nhà máy nhiệt điện. Sau 18 tiếng ghi hình liên tục trong trạng thái kiệt sức và đói lả, Tô Dũng trao đổi với đạo diễn để thay vì rơi nước mắt khi nhắc về mẹ, anh sẽ nở một nụ cười.
Anh chia sẻ muốn gửi thông điệp: "Anh bảo với mẹ là trước khi hy sinh thằng Lợi nó đã cười tươi lắm nhé". Nụ cười ấy chính là khoảnh khắc anh không còn diễn mà sống trọn vẹn với nỗi đau và sự kiêu hãnh của nhân vật.
Phía sau khung hình và những tình bạn không cần giữ kẽ
Hậu trường Không giới hạn cũng là nơi nảy mầm cho tình bạn với Steven Nguyễn. Lần đầu gặp, Tô Dũng thấy đồng nghiệp khá khép nép vì sự bỡ ngỡ khi từ miền Nam ra Hà Nội làm việc. Nhưng nhờ cùng tuổi và cùng tần số, cả hai nhanh chóng kết thân. Sự ăn ý của họ thân đến mức không còn giữ hình ảnh, sẵn sàng mở cửa phòng trong bộ dạng đang đánh răng, mặt mũi phờ phạc để rủ nhau đi quay, thậm chí ngẫu hứng hát tặng khán giả ca khúc Càng xa càng nhớ.
Steven Nguyễn và Tô Dũng.
Với Anh Đào, sự kết hợp lại mang một màu sắc hài hước. Cặp đôi Lợi - Linh đã tạo nên những khoảnh khắc duyên dáng mà theo Tô Dũng là không thể có được nếu diễn đi diễn lại quá nhiều lần. Việc diễn cảnh thân mật trước mặt chồng đồng nghiệp (diễn viên Anh Tuấn - PV) không hề khiến anh áp lực vì họ đều là những người chơi thân ngoài đời và có sự thấu hiểu công việc của nhau.
Tô Dũng và Anh Đào.
Đặc biệt, nam diễn viên không ngần ngại nhắc về lúc chông chênh nhất. Trước vai Điền trong Cuộc đời vẫn đẹp sao, anh từng có ý định bỏ nghề vì khát khao được thể hiện những thứ lớn lao hơn chưa được đáp lại. Anh muốn chứng minh mình không nhạt, không chỉ đóng được vai hiền lành. Và giải thưởng Cánh diều vàng cho vai Điền chính là câu trả lời củng cố niềm tin để anh tiếp tục dấn thân.
Khao khát chạm tới tận cùng của sự đau khổ
Ở tuổi không còn quá trẻ, Tô Dũng không mưu cầu những vai diễn soái ca mặc vest hay tổng tài bóng bẩy. Ngược lại, anh khao khát được dấn thân vào những nhân vật cùng cực của sự đau khổ. Anh muốn vào vai một người phải trải qua biến cố lớn, suy sụp hoàn toàn mới vực dậy. Anh muốn khán giả thấy một Tô Dũng đầy nội lực trong những diễn biến tâm lý phức tạp.
Tô Dũng từng đạt giải Cánh diều vàng.
Nhìn lại chặng đường đã qua, điều mong mỏi lớn nhất của Tô Dũng là được mọi người sẽ chào bằng tên thật. Đó là sự công nhận danh tính sau bao nhiêu vai diễn. Với anh, sự nghiệp bây giờ mới chỉ là bắt đầu, sự đồng hành và lời động viên của khán giả là nguồn kích lệ, hành trang để anh tiếp tục chinh phục sự nghiệp.