Đôi mắt sưng đỏ của thiếu niên 15 tuổi mồ côi và câu hỏi nghiệt ngã 'Ngày mai ăn gì'

Đôi mắt sưng đỏ của thiếu niên 15 tuổi mồ côi và câu hỏi nghiệt ngã 'Ngày mai ăn gì'
5 giờ trướcBài gốc
Mỗi sớm mai thức dậy cậu bé 15 tuổi Nguyễn Đức Duy (thôn Trung, xã A Sào, tỉnh Hưng Yên) đối diện với khoảng trống mênh mông: Mẹ em đã không còn.
Duy lớn lên mà không biết cha mình là ai. Chỗ dựa duy nhất của em từ thuở lọt lòng là bà Nguyễn Thị Hóa (sinh năm 1978) - người mẹ tội nghiệp có trí tuệ không được bình thường. Bà Hóa cứ thế lay lắt nuôi con bằng những công việc vặt chẳng đủ no.
Căn nhà nhỏ - tài sản quý giá nhất của hai mẹ con - thực chất là mái ấm được chính quyền hỗ trợ xây cất cho diện hộ nghèo đặc biệt của xã. Ở đó, tuổi thơ của Duy chưa một ngày biết đến bữa cơm đủ đầy, cũng chưa từng được ai kèm cặp nét chữ, vần thơ. Hai mẹ con cứ thế nương tựa vào nhau, sống qua ngày bằng sự chắt chiu và những bát cơm sẻ chia từ lòng thương xót của xóm giềng.
Những người hàng xóm kể lại, bà Hóa tính hiền nhưng trí óc lúc tỉnh lúc mê. Có ngày bà đi làm thuê cuốc mướn, nhưng cũng có ngày cứ thế lang thang vô định, chẳng nhớ nổi lối về. Khi ấy, cậu bé Duy mới lên tám, lên chín phải chạy khắp các ngõ nhỏ tìm mẹ, rồi lủi thủi dắt tay bà về nhà. Trong căn nhà trống vắng, đứa trẻ gầy gò ấy sớm quen với việc trở thành điểm tựa và chăm sóc ngược lại người đã sinh ra mình.
Mẹ của Duy mất cách đây 49 ngày.
Thế nhưng, thế giới bé nhỏ và mong manh ấy hoàn toàn vỡ vụn vào tháng 3/2026, khi bà Hóa qua đời sau một cơn bạo bệnh. Vì không có tích lũy, lại chẳng có người thân ruột thịt đủ sức cưu mang, đám tang của người mẹ khốn khổ diễn ra trong lặng lẽ, chóng vánh. Duy đứng lặng trước di ảnh mẹ, đôi mắt đờ đẫn không khóc thành tiếng. Em cứ đứng đó, lọt thỏm giữa đám tang, như thể vẫn chưa thể tin rằng mình vừa mất đi điểm tựa duy nhất trên đời.
Từ sau ngày định mệnh ấy, cậu bé 15 tuổi thành trẻ mồ côi. Duy đang sống nhờ tại nhà ông Nguyễn Công Tuyền - người anh cùng cha khác mẹ với bà Hóa. Trong căn nhà cấp bốn vốn chật chội ở thôn Trung, sự xuất hiện của Duy khiến gánh nặng cơm áo càng đè nặng lên vai người đàn ông làm nghề tự do với đồng lương bấp bênh.
"Nhà tôi cũng túng quẫn, nhưng nhìn cháu bơ vơ không còn ai, tôi không đành lòng. Thôi thì có rau ăn rau, có cháo ăn cháo", ông Tuyền tâm sự, giọng trầm hẳn xuống khi nhìn về phía đứa cháu tội nghiệp.
Cuộc sống mới của Duy bắt đầu bằng những tháng ngày chông chênh. Góc ngủ của em chỉ là khoảng nhỏ hẹp trong nhà, quần áo mặc trên người cũng là đồ cũ người quen cho lại. Mỗi ngày, sau giờ học tại trường Tiểu học & THCS An Thái, Duy lặng lẽ phụ giúp việc nhà, khi thì nhặt rau, khi thì đi nhặt củi khô về làm mồi bếp. Những bữa cơm chỉ có đĩa rau luộc cùng ít cá khô mặn mòi, đủ để cậu bé đang tuổi ăn tuổi lớn chống chọi với cơn đói qua ngày.
Với Duy, nỗi lo lớn nhất lúc này không phải là cái ăn, cái mặc, mà là việc phải bỏ học giữa chừng. Ở trường, Duy như chiếc bóng lặng lẽ, thường chọn cho mình góc khuất nơi cuối lớp. Trong mắt thầy cô, em không phải là học sinh xuất sắc, nhưng sự chăm chỉ và ngoan ngoãn của cậu học trò nghèo thì ai cũng thấu.
Kể từ ngày mẹ mất, Duy càng trở nên trầm mặc. Có buổi sáng em đến lớp với đôi mắt sưng đỏ - hệ quả của những đêm dài thiếu ngủ, hoặc có lẽ là những giọt nước mắt ấm ức trào ra trong bóng tối khi nỗi nhớ mẹ ập về.
Ở tuổi 15, cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa vẫn còn được bao bọc trong vòng tay ấm êm của cha mẹ, với những lo toan chỉ gói gọn trong một bài kiểm tra hay một buổi học thêm, thì Duy phải đối diện với những câu hỏi nghiệt ngã vượt quá lứa tuổi: Ngày mai ăn gì? Sẽ ở đâu nếu không còn chỗ nương thân? Và liệu cánh cổng trường có khép lại trước mắt em?
Mái hiên trú chân hiện tại, dù ấm áp tình người, nhưng cũng chẳng thể là bến đỗ bình yên mãi mãi. Bản thân ông Tuyền cũng đang chật vật với cuộc mưu sinh bấp bênh, khó lòng đảm bảo một tương lai dài hạn cho đứa cháu tội nghiệp. Sự cưu mang lúc này, dẫu đáng trân quý vô ngần, vẫn chỉ là giải pháp tạm thời trên hành trình đời đầy bão tố của Duy.
Láng giềng trong thôn vẫn thỉnh thoảng ghé qua, người cho bát cơm, người tặng bộ quần áo cũ. Những sự hỗ trợ nhỏ lẻ, dù đong đầy tình nghĩa, cũng không thể thay thế cho điểm tựa vững chãi, bền vững mà một đứa trẻ mồ côi đang rất mực cần đến.
Khi nắng chiều dần nhạt, Duy thường ngồi lặng lẽ trước hiên nhà, đôi mắt vô định nhìn ra con đường đất dẫn về phía trường học. Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt non nớt một gam màu buồn bã, hằn lên những lo toan vốn chẳng dành cho lứa tuổi của em.
“Con nhớ mẹ lắm”, em khẽ thốt lên. Câu nói giản đơn, không kèm theo một tiếng nấc, nhưng lại khiến người nghe đau thắt lại bởi sự mất mát quá lớn mà em đang phải mang vác mỗi ngày.
Cuộc sống của Nguyễn Đức Duy giờ đây là chuỗi ngày chênh vênh. Mỗi bước đi của em đều cần một bàn tay nâng đỡ, mỗi ngày trôi qua đều là một nỗ lực phi thường để không bị bỏ lại phía sau. Trong hành trình đơn độc ấy, điều Duy cần không chỉ là những giọt nước mắt thương cảm, mà là cơ hội thực sự - cánh tay đủ rộng để em có thể tiếp tục sống, tiếp tục học và lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác dưới bầu trời này.
Duy đang sống nhờ ở nhà cậu.
Ông Lương Văn Úy, Bí thư chi bộ thôn Trung (xã A Sào), xác nhận hoàn cảnh của em Nguyễn Đức Duy là đặc biệt khó khăn. Duy không có bố, mẹ em qua đời cách đây chưa lâu. Trước đó, hai mẹ con sống nương tựa vào nhau trong diện hộ nghèo, cuộc sống bấp bênh.
Gia đình từng được địa phương hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa, song điều kiện sinh hoạt vẫn thiếu thốn. Sau khi mẹ mất, Duy hiện đang ở với cậu. Người cậu làm lao động tự do, bản thân cũng có gia đình riêng và hai con nhỏ nên cuộc sống còn nhiều vất vả, việc chăm lo thêm cho Duy gặp không ít khó khăn.
Theo ông Úy, dù chính quyền địa phương, nhà trường và các tổ chức đoàn thể kêu gọi hỗ trợ, quyên góp để giúp đỡ em, nhưng hoàn cảnh của Duy vẫn rất chật vật, cần thêm sự quan tâm, giúp đỡ để có thể tiếp tục đến trường và ổn định cuộc sống.
Cô Nguyễn Thị Nhàn - giáo viên chủ nhiệm lớp 9A, Trường Tiểu học và THCS An Thái cho biết, em Nguyễn Đức Duy là học sinh ngoan, có ý thức học tập và luôn nỗ lực vượt qua hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Theo cô Nhàn, trong thời gian mẹ lâm bệnh nặng, Duy nhiều lần phải nghỉ học hoặc đi học muộn để ở nhà chăm sóc mẹ. Dù vậy, em không bỏ bê việc học, luôn cố gắng duy trì việc đến lớp. Mẹ qua đời, Duy chịu cú sốc tinh thần lớn, nhưng với sự động viên từ gia đình, thầy cô và bạn bè, em vẫn tiếp tục đến trường đều đặn, thậm chí còn ổn định hơn về thời gian học tập.
Trong lớp, các bạn luôn quan tâm, động viên Duy, chủ yếu là hỗ trợ về mặt tinh thần. Về vật chất, nhà trường và phụ huynh đã tổ chức quyên góp, hỗ trợ em trong thời điểm mẹ mất và sau đó tiếp tục kêu gọi giúp đỡ trong toàn trường”, cô Nhàn chia sẻ.
Hoàn cảnh của Duy rất khó khăn, song em có nghị lực đáng ghi nhận. Nhiều học sinh trong hoàn cảnh tương tự có thể bỏ học sớm, nhưng Duy vẫn kiên trì theo học, có nguyện vọng thi vào lớp 10. Đây là điều rất đáng trân trọng.
Nhà trường, giáo viên và phụ huynh hiện vẫn tiếp tục quan tâm, hỗ trợ để Duy có thể duy trì việc học và vượt qua giai đoạn khó khăn.
Mọi sự giúp đỡ của quý độc giả cho em Nguyễn Đức Duy xin gửi về số tài khoản 1053494442, Ngân hàng Vietcombank – Chi nhánh Hà Nội.
Nội dung xin ghi rõ: Giúp đỡ 26010
Hoặc quý độc giả có thể quét mã QR code.
Toàn bộ số tiền ủng hộ sẽ được VTC News chuyển đến cho nhân vật sớm nhất.
Quý độc giả biết những hoàn cảnh khó khăn cần sự chung tay giúp đỡ, xin hãy thông tin cho chúng tôi theo địa chỉ email toasoan@vtcnews.vn hoặc gọi điện đến đường dây nóng 0855.911.911.
Như Loan
Nguồn VTC : https://vtcnews.vn/doi-mat-sung-do-cua-thieu-nien-15-tuoi-mo-coi-va-cau-hoi-nghiet-nga-ngay-mai-an-gi-ar1014128.html