Đừng để nghị quyết 'đứng ngoài đời sống'

Đừng để nghị quyết 'đứng ngoài đời sống'
một giờ trướcBài gốc
Trong một đô thị giữ vai trò trái tim của cả nước như Hà Nội, yêu cầu ấy càng mang ý nghĩa đặc biệt. Bởi Thủ đô không chỉ là trung tâm chính trị - hành chính quốc gia, mà còn là nơi hội tụ và lan tỏa những chuẩn mực phát triển của đất nước. Một Hà Nội vận hành hiệu quả sẽ tạo ra sức lan tỏa về tư duy quản trị, về văn hóa thực thi và về niềm tin xã hội.
Kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề) Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031. Ảnh: Văn Điệp – TTXVN
Điều người dân cần hôm nay không chỉ là những nghị quyết đúng, mà là những nghị quyết có thể vận hành được trong thực tế; không chỉ là những cơ chế mở ra trên văn bản, mà là những chuyển động thật sự trong từng công trình, từng khu dân cư và trong chất lượng phục vụ của bộ máy công quyền.
Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng phát biểu chỉ đạo. Ảnh: Văn Điệp – TTXVN
Trong nhiều năm, một trong những điểm nghẽn lớn nhất của quá trình phát triển không hẳn nằm ở thiếu chủ trương hay thiếu quyết tâm. Không ít chính sách từng được đánh giá là rất đúng, rất trúng, nhưng khoảng cách từ nghị trường đến đời sống đôi khi vẫn còn xa. Có những nghị quyết được thông qua nhanh, song triển khai chậm; có những cơ chế đặc thù được kỳ vọng lớn nhưng cuối cùng lại mắc kẹt trong vòng xoáy thủ tục, chờ hướng dẫn hoặc đùn đẩy trách nhiệm.
Các đại biểu bỏ phiếu bầu bổ sung chức danh Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội. Ảnh: Văn Điệp – TTXVN
Chính vì thế, yêu cầu "không để nghị quyết nằm trên giấy" mang ý nghĩa lớn hơn một lời nhắc kỹ thuật hành chính. Đó là đòi hỏi phải thay đổi văn hóa thực thi công vụ.
Một nghị quyết chỉ thật sự có giá trị khi người dân cảm nhận được tác động của nó trong đời sống hằng ngày: đường sá được mở rộng đúng tiến độ, trường học và bệnh viện được xây dựng thực chất, thủ tục hành chính được rút ngắn, môi trường sống tốt hơn và quyền lợi chính đáng của người dân được bảo đảm tốt hơn.
Các đại biểu nhấn nút thông qua bầu bổ sung chức danh Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội. Ảnh: Văn Điệp – TTXVN
Đó cũng là lý do lãnh đạo Hà Nội nhấn mạnh yêu cầu: nghị quyết phải "rõ việc, rõ thẩm quyền, rõ nguồn lực, rõ tiến độ, rõ sản phẩm". Nói cách khác, nghị quyết không thể chỉ dừng ở những mục tiêu định hướng hay những khẩu hiệu chung chung, mà phải trở thành cam kết hành động có thể kiểm đếm được bằng kết quả cụ thể.
Điều đáng chú ý là yêu cầu hành động lần này được đặt trong một thời điểm rất đặc biệt. Luật Thủ đô năm 2026 vừa được Quốc hội thông qua không chỉ trao thêm cơ chế cho Hà Nội, mà còn mở ra không gian phát triển mới cho Thủ đô trong nhiều thập niên tới. Cùng với Quy hoạch Thủ đô tầm nhìn 100 năm và mô hình phát triển mới đang được xây dựng, Hà Nội đang đứng trước cơ hội lớn để tạo ra bước chuyển mang tính lịch sử.
Nhưng cơ hội lớn luôn đi cùng áp lực lớn.
Lãnh đạo thành phố Hà Nội tặng hoa, chúc mừng tân Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Đỗ Anh Tuấn và Bùi Duy Cường. Ảnh: Văn Điệp – TTXVN
Càng có nhiều cơ chế đặc thù, yêu cầu về năng lực thực thi càng cao. Nếu chậm thể chế hóa, chậm cụ thể hóa hoặc thiếu quyết liệt trong tổ chức thực hiện, chính cơ hội ấy có thể bị bỏ lỡ. Một đô thị trung tâm quốc gia không thể vận hành bằng tâm lý "chờ hướng dẫn", càng không thể để tình trạng các cơ quan "đợi nhau" trong xử lý công việc.
Nhìn rộng hơn, yêu cầu không để nghị quyết nằm trên giấy cũng phản ánh một đòi hỏi ngày càng rõ của xã hội: quản trị phải đi đến tận đời sống.
Người dân hôm nay không đánh giá hiệu quả điều hành qua số lượng văn bản được ban hành, mà qua chất lượng thay đổi họ nhìn thấy mỗi ngày. Một công trình chậm tiến độ nhiều năm, một dự án "treo", một khu tái định cư dang dở hay một thủ tục hành chính nhiêu khê đều có thể làm suy giảm niềm tin vào hiệu lực thực thi.
Trong những năm qua, giao thông Hà Nội đang có bước chuyển biến tích cực, ngày càng nhiều tuyến đường, nút giao thông hiện đại, đa năng có giá trị hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng. Giao thông đã thúc đẩy sự phát triển kinh tế xã hội giúp Thủ đô ngày càng phát triển và to đẹp hơn. Trong ảnh: Cầu Nhật Tân (Hà Nội). Ảnh: Huy Hùng – TTXVN
Bởi vậy, khi lãnh đạo thành phố yêu cầu "không phê duyệt cho xong thủ tục", đó thực chất là yêu cầu chống lại tư duy hình thức trong quản lý. Một dự án chỉ nên được thông qua khi đã làm rõ nguồn lực, mặt bằng, tiến độ và trách nhiệm thực hiện. Không thể biến nghị quyết thành nơi "ghi nhận mong muốn", càng không thể để cơ chế đặc thù trở thành sự dễ dãi trong phê duyệt.
Đặc biệt, việc nhấn mạnh công khai, minh bạch trong thu hồi đất và tái định cư cho thấy một chuyển biến rất đáng chú ý trong tư duy phát triển: người dân phải ở vị trí trung tâm.
Thủ đô Hà Nội là một trong 5 thành phố tiêu biểu trên thế giới và đại diện cho khu vực châu Á - Thái Bình Dương nhận giải thưởng “Thành phố vì hòa bình” năm 1999
Mọi công trình hạ tầng hay dự án lớn cuối cùng đều hướng đến nâng cao chất lượng sống của con người. Nếu người dân không được bảo đảm quyền lợi chính đáng, không được đối thoại minh bạch và không được tạo điều kiện ổn định cuộc sống sau thu hồi đất, phát triển sẽ khó bền vững.
Với Hà Nội, yêu cầu ấy càng có ý nghĩa sâu xa hơn bởi đây không chỉ là một đô thị phát triển năng động, mà còn là mảnh đất nghìn năm văn hiến – nơi lắng hồn núi sông và kết tinh các giá trị văn hóa của dân tộc.
Bảng xếp hạng của nền tảng du lịch GuruWalk vừa công bố Hà Nội và TP Hồ Chí Minh vào Top 100 thành phố hấp dẫn nhất thế giới để khám phá bằng đi bộ năm 2026
Trong suốt chiều dài lịch sử, Thăng Long – Hà Nội luôn giữ vai trò trung tâm văn hóa của đất nước. Từ những lớp trầm tích di sản vật thể đến các giá trị văn hóa phi vật thể, từ nếp sống thanh lịch đến tinh thần trọng học, trọng nghĩa tình, tất cả đã tạo nên "phần hồn" riêng có của Hà Nội.
Chính chiều sâu văn hóa ấy giúp Hà Nội không bị hòa tan trong quá trình hiện đại hóa.
Những "lá phổi xanh" của Hà Nội nhìn từ trên cao. Ảnh: TTXVN
Một thành phố có thể xây thêm nhiều tuyến đường, nhiều khu đô thị hay những tòa nhà cao tầng, nhưng điều làm nên sức hấp dẫn bền vững lại nằm ở chất lượng sống và chiều sâu văn hóa. Hà Nội vì thế không chỉ phát triển theo logic tăng trưởng kinh tế đơn thuần, mà còn kiên trì giữ gìn những giá trị văn hiến như một nền tảng cho phát triển lâu dài.
Bởi suy cho cùng, một Thủ đô hiện đại không chỉ được đo bằng chiều cao các tòa nhà hay tốc độ tăng trưởng kinh tế. Quan trọng hơn, đó phải là nơi người dân cảm nhận được sự công bằng, minh bạch và hiệu quả của bộ máy công quyền; nơi văn hóa hiện diện trong từng cách ứng xử, từng quyết sách phát triển và trong tinh thần phục vụ nhân dân.
Hà Nội là thành phố bình yên, có sức hấp dẫn lớn đối với du khách, các nhà đầu tư và khách quốc tế không chỉ bởi cảnh đẹp và bề dày văn hóa truyền thống, mà còn ở sự an toàn tuyệt đối, sự thân thiện, hiếu khách của người dân Thủ đô. Ảnh: TTXVN
Khi nghị quyết không còn nằm trên giấy, khi mỗi quyết sách đều có địa chỉ trách nhiệm rõ ràng, khi tiến độ công việc được đo bằng sản phẩm cụ thể chứ không phải báo cáo hình thức, đó cũng là lúc niềm tin của người dân được củng cố bằng hành động.
Và với Hà Nội – mảnh đất nghìn năm văn hiến – yêu cầu ấy không chỉ là nhiệm vụ phát triển. Xa hơn, đó còn là cách để Thủ đô tiếp tục giữ vai trò đầu tàu, lan tỏa một tinh thần quản trị mới: phát triển phải bắt đầu từ con người, từ văn hóa và từ năng lực biến quyết tâm chính trị thành kết quả thực tế trong đời sống nhân dân.
Bài viết: Hiền Lương
Ảnh: Thông tấn xã Việt Nam
Báo: Thể thao và Văn hóa
Nguồn Báo Thể Thao & Văn Hóa : https://thethaovanhoa.vn/dung-de-nghi-quyet-dung-ngoai-doi-song-20260511160636207.htm