Đường làng mùa xuân

Đường làng mùa xuân
5 giờ trướcBài gốc
Đó giống như một ngày hội lớn! Từ sáng sớm, chẳng cần ai phân công, đôn thúc, mọi người tạm gác công việc cá nhân, tự nguyện mang cuốc, xẻng, dao, rựa ùa ra đường dọn dẹp đường sá. Bắt đầu từ đoạn đường gần nhà mình nhất. Mỗi người một việc: Người lớn phát quang những bụi cây dại xõa ra mé đường, trẻ con nhặt nhạnh rác thải, củi khô gom lại thành đống chở về nơi tập kết rồi xử lý.
Thuở ấy kinh tế còn khó khăn, đường quê chưa được đổ bê tông như bấy giờ mà còn là những đoạn đường đất đỏ, sỏi đá lô nhô. Dọc hai bên đường, những bụi cây, hoa dại mọc um tùm. Bởi vậy, đường làng lúc nào cũng mang một màu xanh ngát bao la. Có những đoạn đường lại ngập tràn hoa xuyến chi, hoa ngũ sắc, hoa mần trầu lung linh. Nhiều lúc ngang qua, tôi có cảm giác mình như lạc trong xứ thần tiên mơ mộng.
Tiếng cuốc xẻng cộp cộp, tiếng dao chặt vào nhánh cây kêu răng rắc, tiếng lá cọ vào nhau xào xạc, tiếng người cười nói xôn xao tạo nên một âm thanh thật gần gũi, vui nhộn nghe như đâu đây Tết đang về rất gần và mùa Xuân thì đương chớm nở. Gió tháng Chạp hanh hao lướt qua trên mái tóc người nông dân tảo tần rồi sà xuống gò má lấm tấm những giọt mồ hôi thấy nao lòng thương những người dân lam lũ. Có đoạn đường mưa xói mòn, lộ những chiếc ổ gà thật to, mấy anh thanh niên trai tráng hùn sức đi chở những bao sỏi từ xa về san lấp thật bằng. “Mùa Xuân mà đi trên đoạn đường ổ gà như vậy thì coi sao được?” Những lời thủ thỉ của các anh nghe thấy thương làm sao.
Rồi mùa Xuân cũng dịu dàng bước tới, đường quê bây giờ ngăn nắp và sạch sẽ vô cùng. Chẳng còn những ổ voi, ổ gà lồi lõm, đá lớn, đá nhỏ cũng được mọi người xếp lại gọn gàng. Hai bên đường cây dại đã vào nếp, cành lá không còn lòa xòa vướng chân người đi. Đi giữa đường làng, ai nấy đều hân hoan niềm vui, nắng Xuân vẫy gọi đùa vui trên vai, trong ánh mắt lấp lánh. Tôi thấy cả một niềm hân hoan rạo rực ở trong lòng.
Tôi lẽo đẽo theo mẹ xuống chợ ngày Xuân, đường làng nâng niu đôi bàn chân nhỏ nương theo nhịp dặt dìu của đôi quang gánh nhịp nhàng. Mùa Xuân ấm áp vương rắc đôi sợi mưa bụi bâng khuâng. Mẹ giục tôi nhanh chân cho kịp buổi chợ sớm mai khi tôi cứ mải mê ngắm nhìn những bông hoa dại hai bên đường. Thật lạ, đi trên đường không biết bao nhiêu lần những mỗi độ Xuân về lòng tôi lại xốn xang. Vừa thân quen lại vừa xa lạ. Mẹ tôi cười, rằng đường làng được khoác áo mới thì phải khác, phải lạ. Hai mẹ con cứ thế đi trong niềm vui của đường làng mới mà đến chợ.
Tôi xa quê hơn hai mươi năm, xa đường làng thân thương. Giờ đây đường làng được đổ bê tông sạch sẽ, tươm tất không còn sỏi đá, đất đỏ như xưa nữa. Để rồi khi tôi cất bước rời xa đường làng mùa Xuân là nẻo nhớ, nẻo thương rưng rưng biết bao nhiêu kỷ niệm. Cứ mỗi độ Xuân về lòng tôi lại chộn rộn mong được về đi “khoác áo mới” cho đường làng, được nghe giọng nói mọi người kể chuyện, được thấy nụ cười tươi tắn trên môi và một mùa hy vọng tràn trề…
Ninh Lê
Nguồn Điện Biên Phủ : https://baodienbienphu.vn/tin-bai/van-hoa/duong-lang-mua-xuan