Giữa dòng chảy sôi động của du lịch đại chúng, Quảng Trị hiện lên như một khoảng lặng. Không ồn ào, không phô trương, vùng đất miền Trung này chinh phục du khách bằng vẻ đẹp nguyên sơ của núi rừng, sự hiền hòa của cuộc sống và chiều sâu lịch sử được gìn giữ qua từng di tích. Từ những trải nghiệm thực tế của du khách trẻ Thái Huyền Trang, một hành trình 3 ngày 2 đêm tại Quảng Trị cho thấy đây là điểm đến giàu cảm xúc, đáng để khám phá sớm hơn là chỉ ghé qua trong ký ức chiến tranh.
Ngày đầu tiên, hành trình bắt đầu tại thị trấn Khe Sanh – cửa ngõ phía Tây của tỉnh, nơi từng được nhắc đến như một “chảo lửa” trong chiến tranh. Từ trên những cung đường uốn lượn giữa núi rừng, Khe Sanh hôm nay hiện lên bình yên, xanh mát, mang dáng dấp của một thị trấn vùng cao đang hồi sinh. Từ đây, tuyến đường nối đến cửa khẩu quốc tế Lao Bảo mở ra không gian của miền biên viễn, nơi nhịp sống giao thương đan xen với sinh hoạt đời thường của cư dân địa phương.
Chợ Lao Bảo nhộn nhịp với hàng hóa đa dạng, phản ánh sự giao thoa văn hóa vùng biên. Những sản vật quen thuộc như chuối tiêu – loại nông sản nổi tiếng của Quảng Trị – phần nào cho thấy sức sống bền bỉ của vùng đất từng chịu nhiều khắc nghiệt. Buổi tối khép lại trong không gian yên tĩnh của vùng đồi cà phê ven rừng phong hương, nơi thiên nhiên bao bọc, khí trời se lạnh và nhịp sống chậm rãi mang lại cảm giác thư thái hiếm có.
Sang ngày thứ hai, hành trình mở rộng về phía núi rừng Trường Sơn với những điểm đến gắn liền giữa cảnh quan và lịch sử. Rừng phong hương, đồi cỏ Húc, cánh đồng điện gió, sân bay Tà Cơn và đỉnh Cu Vơ nối tiếp nhau trên những cung đường dài, đưa du khách đi qua nhiều lớp không gian khác nhau. Rừng phong hương trở thành điểm nhấn đặc biệt vào những tháng cuối năm, khi sắc lá chuyển màu tạo nên bức tranh thiên nhiên hiếm gặp ở miền Trung.
Xen giữa vẻ đẹp ấy là sân bay Tà Cơn – một di tích lịch sử quan trọng của chiến trường Khe Sanh. Những đường băng cũ, thảm cỏ rộng và dấu tích chiến tranh còn lại giữa không gian khoáng đạt tạo nên cảm giác trầm mặc, khiến lịch sử không còn xa vời mà hiện diện ngay trong cảnh vật.
Các câu chuyện về những trận đánh ác liệt từng diễn ra nơi đây giúp người nghe cảm nhận rõ hơn sự hy sinh và ý chí kiên cường của các thế hệ đi trước. Khi chiều xuống, thị trấn vùng cao trở lại nhịp sống yên bình với những bữa ăn mang đậm hương vị miền Trung và các món ăn Lào phổ biến ở khu vực biên giới, phản ánh sự giao thoa văn hóa đặc trưng của Quảng Trị.
Ngày cuối cùng, hành trình rời miền núi để trở về đồng bằng, băng qua những cung đường từng thuộc tuyến đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Cầu Rào Quán – nơi hợp lưu của sông Thạch Hãn – mở ra bức tranh sông núi hài hòa, vừa hùng vĩ vừa hiền hòa. Những con đường từng in dấu chân người lính năm xưa nay trở thành mạch giao thông nối liền các vùng, mang theo nhịp sống mới. Trọng tâm cảm xúc của hành trình dồn lại tại Thành cổ Quảng Trị, Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn và cầu Hiền Lương.
Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn với hàng vạn phần mộ trắng trải dài giữa rừng thông xanh tạo nên không gian trang nghiêm, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của độc lập, tự do.
Cầu Hiền Lương vĩ tuyến 17 từng chia cắt đất nước nay là biểu tượng của thống nhất và hòa bình, nơi quá khứ đau thương lùi lại phía sau để nhường chỗ cho nhịp sống thanh bình của hiện tại.
Quảng Trị vì thế không chỉ là điểm đến để tham quan, mà là nơi để lắng lại. Vẻ đẹp của vùng đất này không nằm ở sự phô bày, mà ở chiều sâu lịch sử, ở thiên nhiên bền bỉ và ở sự hiền hòa của con người.
Hành trình ngắn ngày, nhưng đủ để người đến mang theo cảm giác trầm lắng khi bước đi và nỗi nhớ rất dài khi rời xa.
Vân Giang/ Ảnh Thái Huyền Trang