Trong nhiều thập niên, GPS và các hệ thống định vị vệ tinh toàn cầu (GNSS) được xem như một tiện ích dân sự trung lập. Chúng âm thầm vận hành, dẫn đường cho máy bay, tàu biển, xe cộ và vô số hạ tầng khác. Thế nhưng từ cuối năm 2023 sang 2024, các báo cáo về gây nhiễu và giả mạo tín hiệu GPS xuất hiện với tần suất dày đặc hơn tại khu vực Baltic, Bắc Âu và Biển Đen.
Buồng lái máy bay thương mại hiện đại với hệ thống định vị và dẫn đường vệ tinh - nền tảng vận hành an toàn của hàng không dân dụng.
Hàng trăm chuyến bay thương mại ghi nhận tín hiệu định vị bị gián đoạn hoặc sai lệch, buộc các tổ bay phải tăng cường giám sát thủ công và thay đổi lộ trình. Không có tiếng nổ, không có mảnh vỡ, nhưng áp lực an toàn là có thật. Các hãng hàng không và cơ quan điều phối bay châu Âu xác nhận hiện tượng này không còn là “nhiễu kỹ thuật” thông thường. Gây nhiễu làm suy yếu hoặc triệt tiêu tín hiệu định vị, trong khi giả mạo nguy hiểm hơn khi tạo ra tín hiệu giả, khiến hệ thống tin rằng máy bay đang ở vị trí khác.
Với hàng không dân dụng, chỉ cần vài giây mất chuẩn cũng đủ để kích hoạt chuỗi phản ứng an toàn phức tạp. Phi công được đào tạo để đối phó, nhưng mỗi lần như vậy đều làm gia tăng tải công việc, căng thẳng tâm lý và chi phí vận hành. Điều đáng chú ý là sự mong manh này lại gắn chặt với chính mức độ hiện đại của hàng không. Máy bay thế hệ mới phụ thuộc sâu vào định vị vệ tinh để tối ưu đường bay, tiết kiệm nhiên liệu và bảo đảm an toàn. Các phương thức dẫn đường truyền thống như định vị quán tính hay đài mặt đất vẫn tồn tại, song chủ yếu đóng vai trò dự phòng. Khi GPS bị can thiệp, toàn bộ hệ sinh thái an toàn phải chuyển sang “chế độ khẩn cấp mềm”, không gây thảm họa ngay lập tức nhưng đủ để bộc lộ một điểm yếu chiến lược.
Từ góc nhìn an ninh, hàng không dân dụng trở thành nạn nhân lý tưởng trong vùng xám xung đột. Gây nhiễu GPS là biện pháp chi phí thấp, khó truy vết và khó quy trách nhiệm. Nó không phá hủy tài sản, không gây thương vong trực tiếp, nhưng tạo ra sức ép liên tục lên hệ thống dân sự, buộc các quốc gia phải tiêu tốn nguồn lực để phòng vệ. Chính đặc điểm này khiến gây nhiễu định vị trở thành công cụ hấp dẫn trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược ngày càng né tránh đối đầu công khai.
Phản ứng của châu Âu cho thấy vấn đề đã vượt khỏi phạm vi kỹ thuật. Các cơ quan hàng không và an toàn bay liên tục phát đi cảnh báo, cập nhật hướng dẫn vận hành cho phi công. Ở tầng chính sách, nhiều quốc gia Baltic và Bắc Âu coi việc can thiệp GPS là mối đe dọa an ninh phi truyền thống. Các cuộc thảo luận tại Nghị viện châu Âu (EP) phản ánh nhận thức chung rằng tín hiệu định vị không còn là “hạ tầng vô hình”, mà là tài sản chiến lược cần được bảo vệ.
GNSS cung cấp tín hiệu dẫn đường cho hàng không, hàng hải và nhiều hạ tầng dân sự khác.
Trong khi đó, Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO) cũng đã đưa nội dung can thiệp GNSS vào các cuộc họp và khuyến nghị, cho thấy mức độ quan ngại mang tính toàn cầu. Dữ liệu vận hành từ Tổ chức châu Âu về an toàn hàng không (Eurocontrol) cho thấy khu vực chịu ảnh hưởng không chỉ giới hạn ở một vài hành lang bay, mà lan sang các tuyến thương mại nhộn nhịp. Điều này đặt các hãng hàng không trước bài toán khó: vừa bảo đảm an toàn tuyệt đối, vừa duy trì lịch trình và hiệu quả kinh tế. Mỗi lần chuyển hướng hay quay đầu không chỉ là câu chuyện kỹ thuật, mà còn kéo theo chi phí nhiên liệu, nhân lực và sự gián đoạn dây chuyền trong mạng lưới hàng không.
Một điểm khiến giới hoạch định chính sách đặc biệt lo ngại là xu hướng “bình thường hóa” các sự cố gây nhiễu GPS. Khi hiện tượng lặp lại đủ nhiều, nguy cơ lớn nhất không nằm ở một tai nạn đơn lẻ, mà ở sự xói mòn dần các chuẩn mực an toàn. Phi công quen với việc tín hiệu chập chờn, hãng bay quen với việc điều chỉnh lộ trình, còn cơ quan quản lý quen với việc phát cảnh báo. Trong trạng thái đó, rủi ro không biến mất mà chỉ bị đẩy xuống nền, chờ một chuỗi sai số đủ dài để bộc lộ hậu quả nghiêm trọng hơn.
Các chuyên gia hàng không cảnh báo rằng, gây nhiễu và giả mạo tín hiệu định vị không chỉ ảnh hưởng đến khâu dẫn đường. GPS là một phần của hệ sinh thái lớn hơn, liên quan đến đồng bộ thời gian, quản lý không lưu, thậm chí cả công tác tìm kiếm cứu nạn. Khi dữ liệu định vị bị bóp méo, các hệ thống phụ trợ có thể đưa ra quyết định dựa trên thông tin sai lệch, làm gia tăng nguy cơ trong những tình huống vốn đã nhạy cảm như hạ cánh trong điều kiện thời tiết xấu hoặc lưu lượng bay dày đặc.
Ở góc độ kinh tế - an ninh, mỗi sự cố GPS đều kéo theo chi phí khó đo đếm. Ngoài nhiên liệu và nhân lực, còn có chi phí vô hình từ việc chậm chuyến, gián đoạn chuỗi kết nối và ảnh hưởng đến uy tín của hãng bay. Với những sân bay trung chuyển lớn, một vài chuyến chuyển hướng có thể gây hiệu ứng domino, làm xáo trộn lịch trình của hàng chục chuyến khác. Trong dài hạn, điều này đặt ra câu hỏi về khả năng chống chịu của toàn bộ mạng lưới hàng không trước các cú sốc phi truyền thống. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều quốc gia châu Âu bắt đầu coi tín hiệu định vị là một phần của hạ tầng an ninh quốc gia.
Cách tiếp cận này đánh dấu sự thay đổi tư duy quan trọng: từ chỗ xem GPS là dịch vụ kỹ thuật do các hệ thống toàn cầu cung cấp, sang coi đó là “điểm nghẽn chiến lược” cần được bảo vệ tương tự như lưới điện hay mạng viễn thông. Một số nước đã thử nghiệm kết hợp nhiều nguồn định vị, tăng cường vai trò của các hệ thống mặt đất và yêu cầu huấn luyện bổ sung cho phi công trong điều kiện mất hoặc sai tín hiệu vệ tinh. Tuy vậy, các giải pháp kỹ thuật chỉ giải quyết được một phần của bài toán.
Vấn đề cốt lõi vẫn nằm ở khía cạnh quản trị rủi ro và hợp tác quốc tế. Hàng không dân dụng vốn dựa trên niềm tin lẫn nhau giữa các quốc gia về an toàn và minh bạch. Khi tín hiệu định vị bị can thiệp có chủ đích nhưng không được thừa nhận, niềm tin đó bị đặt trước phép thử. Các cơ chế hiện nay vẫn thiếu công cụ đủ mạnh để điều tra độc lập và xác định trách nhiệm trong những tình huống như vậy. Chính khoảng trống này làm dấy lên lo ngại rằng gây nhiễu GPS có thể trở thành một “chuẩn mực xấu” mới trong cạnh tranh chiến lược. Nếu không có phản ứng rõ ràng và phối hợp, các hành vi nằm dưới ngưỡng xung đột vũ trang sẽ ngày càng được sử dụng thường xuyên hơn, không chỉ với hàng không mà với nhiều hạ tầng dân sự khác.
Trung tâm kiểm soát không lưu châu Âu theo dõi và điều phối hàng nghìn chuyến bay mỗi ngày, trong đó tín hiệu định vị đóng vai trò then chốt.
Một yếu tố khác khiến bài toán GPS trở nên nhạy cảm hơn là sự phụ thuộc dây chuyền của nhiều lĩnh vực dân sự vào cùng một nền tảng định vị. Hàng không chỉ là phần nổi. Cùng một tín hiệu vệ tinh, các hệ thống quản lý cảng biển, đường sắt, logistics, viễn thông và thậm chí là giao dịch tài chính đều sử dụng để đồng bộ thời gian và vị trí. Khi GPS bị can thiệp trên không, tác động lan tỏa dưới mặt đất có thể lớn hơn nhiều so với phạm vi của một chuyến bay bị chuyển hướng.
Các chuyên gia an ninh hạ tầng cảnh báo rằng, trong kịch bản xấu, gây nhiễu hoặc giả mạo định vị có thể được sử dụng như một công cụ “thử phản ứng”. Không nhằm gây tê liệt ngay lập tức, mà để đo mức chịu đựng của hệ thống, cách các cơ quan quản lý phối hợp và ngưỡng can thiệp chính trị của các quốc gia bị ảnh hưởng. Với cách tiếp cận này, hàng không dân dụng đóng vai trò như một “cảm biến chiến lược”: đủ nhạy để phát hiện bất thường, nhưng lại khó phản ứng quyết liệt vì liên quan trực tiếp đến an toàn dân sự.
Thực tế cho thấy, các cơ chế hiện nay vẫn chủ yếu thiên về xử lý hậu quả hơn là ngăn chặn từ gốc. Phi công được huấn luyện bổ sung, quy trình được cập nhật, cảnh báo được phát đi, nhưng nguồn gây nhiễu vẫn nằm ngoài khả năng kiểm soát trực tiếp của ngành hàng không. Điều này đặt ra một nghịch lý: trách nhiệm bảo đảm an toàn lại nằm ở những chủ thể không nắm quyền kiểm soát đầy đủ đối với rủi ro.
Giai đoạn tiếp cận và hạ cánh là thời điểm nhạy cảm, đòi hỏi độ chính xác cao của hệ thống dẫn đường và định vị.
Ở cấp độ chiến lược, vấn đề GPS buộc châu Âu phải đặt lại câu hỏi về khả năng tự chủ an ninh của các hạ tầng then chốt. Những thảo luận về đa dạng hóa nguồn định vị, phát triển hệ thống bổ trợ và tăng cường phối hợp dân sự - quân sự cho thấy một xu hướng rõ ràng: hạ tầng kỹ thuật đang được “an ninh hóa” trở lại. Khi các tiện ích toàn cầu không còn được coi là mặc định an toàn, mỗi quốc gia buộc phải tính đến kịch bản tự bảo vệ trong một môi trường ngày càng thiếu chắc chắn.
Nhìn từ bầu trời châu Âu, câu chuyện GPS và hàng không dân dụng cho thấy an ninh trong kỷ nguyên mới không nhất thiết phải bắt đầu bằng tiếng súng. Đôi khi, nó khởi phát từ những tín hiệu vô hình bị bóp méo, đủ để làm lung lay các hệ thống tưởng như vững chắc nhất. Khi bầu trời không còn hoàn toàn trung lập, thách thức đặt ra không chỉ cho phi công hay hãng bay, mà cho cả cách cộng đồng quốc tế quản trị những rủi ro nằm trong vùng xám giữa thời bình và xung đột. Đối với hàng không dân dụng, bài toán trước mắt là duy trì an toàn tuyệt đối trong khi môi trường an ninh ngày càng khó đoán.
Về lâu dài, đây là phép thử đối với khả năng hợp tác, minh bạch và thích ứng của các quốc gia trước những mối đe dọa phi truyền thống. Khi tín hiệu dẫn đường - biểu tượng của sự chính xác và tin cậy - có thể bị can thiệp mà không để lại dấu vết rõ ràng, an ninh hàng không buộc phải bước sang một chương mới: thầm lặng hơn, phức tạp hơn, nhưng không kém phần cấp bách.
Khổng Hà