Theo thông tin được đăng tải trên chuyên trang quốc phòng The War Zone, Mỹ đang triển khai thêm máy bay chiến đấu tới Trung Đông trong bối cảnh Chiến dịch Epic Fury (Cơn cuồng nộ dữ dội) bước vào giai đoạn căng thẳng.
Động thái này diễn ra sau khi các đòn không kích bằng máy bay ném bom chiến lược được thực hiện và nguy cơ đáp trả bằng tên lửa, máy bay không người lái gia tăng.
Sau khi các mục tiêu hạ tầng quân sự bị tấn công, Mỹ bắt đầu tăng cường lực lượng tiêm kích để bảo đảm kiểm soát không phận và bảo vệ căn cứ trong khu vực.
Các máy bay được điều động bao gồm tiêm kích tàng hình thế hệ 5 F-35A Lightning II và tiêm kích đa năng F-15E Strike Eagle.
Máy bay tiêm kích tàng hình F-35A Lightning II có chiều dài khoảng 15,7 m, sải cánh gần 10,7 m, khối lượng cất cánh tối đa khoảng 31 tấn và tốc độ tối đa hơn 1.900 km/h.
Máy bay được trang bị radar mảng pha quét điện tử chủ động, hệ thống cảm biến hợp nhất và có thể mang bom dẫn đường chính xác hoặc tên lửa không đối không trong khoang vũ khí trong thân để duy trì khả năng tàng hình.
Trong khi đó, F-15E Strike Eagle là máy bay tiêm kích đa năng 2 chỗ ngồi, chiều dài khoảng 19,4 m, sải cánh 13 m, khối lượng cất cánh tối đa gần 37 tấn.
Máy bay có thể mang hơn 10 tấn vũ khí gồm bom dẫn đường bằng vệ tinh, tên lửa không đối không và tên lửa tấn công mặt đất.
Việc tăng cường tiêm kích diễn ra song song với hoạt động của các máy bay ném bom chiến lược và máy bay tiếp dầu.
Theo phân tích chiến lược, khi chiến dịch chuyển từ giai đoạn tấn công phủ đầu sang giai đoạn duy trì áp lực và phòng thủ trước nguy cơ đáp trả, vai trò của tiêm kích trở nên đặc biệt quan trọng.
Các máy bay này không chỉ bảo vệ căn cứ, mà còn có thể đánh chặn tên lửa hành trình hoặc máy bay không người lái từ khoảng cách xa.
Ngoài ra, sự hiện diện của tiêm kích thế hệ 5 còn mang ý nghĩa răn đe rõ rệt. Trong môi trường tác chiến có nguy cơ phòng không dày đặc, các máy bay tàng hình giúp duy trì khả năng tiếp cận linh hoạt.
Cùng với đó, các tiêm kích đa năng như F-15E đảm nhiệm khối lượng hỏa lực lớn, hỗ trợ tấn công mặt đất khi cần thiết.
Giới quan sát cho rằng việc Mỹ liên tục điều chỉnh đội hình tác chiến phản ánh cách tiếp cận linh hoạt.
Ban đầu là các đòn đánh bằng máy bay ném bom chiến lược nhằm vào mục tiêu trọng yếu, sau đó là tăng cường tiêm kích để kiểm soát bầu trời và phòng ngừa phản công.
Cấu trúc lực lượng kết hợp này cho phép Mỹ duy trì nhịp độ tác chiến cao trong khi vẫn bảo đảm an toàn cho căn cứ và lực lượng triển khai.
Trong bối cảnh Trung Đông nhạy cảm về an ninh, việc điều thêm tiêm kích không chỉ mang ý nghĩa quân sự thuần túy mà còn là tín hiệu chính trị.
Ưu thế trên không tiếp tục được xem là trụ cột giúp Mỹ duy trì thế chủ động trong toàn bộ chiến dịch.
Việt Hùng