Hành trình sống mạnh mẽ của cô gái 23 tuổi mắc ung thư vòm họng

Hành trình sống mạnh mẽ của cô gái 23 tuổi mắc ung thư vòm họng
8 giờ trướcBài gốc
Tháng 7/2021, Nguyễn Thúy Loan (SN 1988, Hưng Yên) đối mặt với bước ngoặt lớn nhất cuộc đời. Một nốt hạch nhỏ bằng đầu ngón tay ở cổ, vốn được cô chủ quan bỏ qua vì nghĩ là viêm họng thông thường, bỗng chốc trở thành tín hiệu cảnh báo tử thần.
Cầm tờ kết quả chẩn đoán ung thư vòm họng giai đoạn 3, Loan lặng người. Tuổi 23 của cô sinh viên Đại học Y Hà Nội vốn đang rực rỡ bỗng chốc nhuốm màu hóa chất. "Là sinh viên Y, em hiểu rất rõ những con số về tiên lượng, về tỷ lệ sống và cả những biến chứng. Chính vì hiểu nên nỗi sợ trong em không hề nhỏ đi, nó lớn hơn bất cứ ai", Loan nhớ lại.
Loan trải qua hành trình chữa ung thư đau đớn, kiên cường.
Cuộc sống của Loan khi ấy thu bé lại trong lộ trình cố định: Phòng bệnh, khu xạ trị. Từng khoảnh khắc trôi đi được đo bằng nhịp chảy của hóa chất và âm thanh ám ảnh của máy xạ trị. Dịch COVID-19 khi đó khiến Loan đơn độc trên hành lang dài hun hút, bố mẹ, gia đình gặp nhiều khó khăn khi muốn đồng hành với Loan. Họ hàng được cô giấu kín vì không muốn nhận về những ánh mắt thương hại hay sự lo lắng. Cô nhìn bạn bè, người thân qua lớp kính bảo hộ cồng kềnh, qua những cuộc gọi video đứt quãng.
Có những giai đoạn, niêm mạc vùng đầu, mặt, cổ lở loét đến mức không thể nuốt nổi một thìa cháo loãng. Da bỏng rát, tím bầm vì tia xạ. Sự sống của Loan lúc đó chỉ gắn liền với những chai dịch truyền lơ lửng.
"Có những cơn đau chỉ khi dùng thuốc giảm đau cực mạnh mới có thể chịu được. Mỗi ngày, em chỉ mong ngóng đến lúc được bác sĩ cho dùng thuốc giảm đau" - Loan nhớ lại.
Trong căn phòng nồng nặc mùi bệnh viện, Loan chứng kiến những bệnh nhân nôn khan đến kiệt sức, những đôi mắt khép hờ buông xuôi. Nỗi sợ hãi trong cô lại càng lớn hơn gấp bội. Đã có lúc, cơ thể bị đẩy đến giới hạn chịu đựng cuối cùng, Loan nghĩ đến khả năng xấu nhất.
"Không phải vì em bi quan, mà vì cơn đau quá khủng khiếp, chỉ khi dùng thuốc giảm đau mạnh mới có thể chịu được. Tuy nhiên chính trong khoảnh khắc chạm đáy ấy, em nhận ra mình vẫn rất muốn sống," Loan chia sẻ.
Khao khát sống ấy trong Loan không phải là điều gì đó xa xôi, đó là mong ước được một lần nữa cảm nhận vị thanh mát của nước lọc thay vì mùi hóa chất, là khát khao được bước đi trên đôi chân mình mà không phải đeo ống truyền dịch, và trên hết là được khoác lại chiếc áo Blouse trắng để thực hiện sứ mệnh cứu người. Chính cái ý chí "phải sống để làm điều có ích" ấy đã trở thành liều thuốc giảm đau mạnh mẽ nhất, giúp cô đi qua những đêm dài tưởng chừng không có bình minh.
Điều đặc biệt nữa ở Loan khi "chiến đấu" với ung thư là sự tin tưởng tuyệt đối vào y học. Thay vì lên mạng tìm kiếm những thông tin tiêu cực hay những phương thuốc truyền miệng, Loan đặt trọn niềm tin vào các thầy của cô, cũng chính là những bác sĩ trực tiếp điều trị cho Loan tại Bệnh viện Đại học Y Hà Nội. Loan tin vào khoa học, tin vào phác đồ và tin vào khả năng phục hồi của chính cơ thể mình.
"Ung thư cũng là bệnh và đã chữa bệnh thì cần phải tin tưởng vào bác sĩ, vào phác đồ điều trị. Ý nghĩ ấy giúp em thấy yên tâm hơn, có thêm động lực để chiến đấu với căn bệnh này" - Loan chia sẻ.
Sau những chuyến xe đưa đi đón về giữa phòng bệnh và khu xạ trị, điều kỳ diệu đã đến, khối u đáp ứng thuốc tốt. Ngày xuất viện, bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện, Loan cảm giác mình như một mầm xanh vừa cựa mình vươn lên từ lớp tro tàn. Chín tháng sau ngày viết đơn bảo lưu, Loan quay trở lại giảng đường Đại học Y Hà Nội với tâm thế hoàn toàn khác.
Niềm tin tuyệt đối vào y học tiếp thêm sức mạnh cho Loan vượt qua.
Loan không đặt ra cột mốc được sống thêm 5 năm hay 10 năm, mà cô cảm nhận được, chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy mình còn được thở, được làm điều mình muốn, đã là chiến thắng rực rỡ. Khoác trên mình chiếc áo bluse trắng, cô luôn tự hỏi mình sẽ mang lại giá trị gì cho bệnh nhân, cho mọi người.
Loan chia sẻ, ung thư tước đi của Loan một phần sức khỏe nhưng lại tặng cho cô một lăng kính mới về cuộc đời. Cô không còn chạy đua theo những mục tiêu xa vời hay tự ép mình phải mạnh mẽ theo một khuôn mẫu nào đó. Với Loan của tuổi 27, sống không phải là chạy cho kịp người khác, mà là sống đúng với sức của mình và sống có ích mỗi ngày. Loan trân trọng từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim, từng khoảnh khắc của cuộc sống.
Hành trình của Loan không chỉ dừng lại ở việc chữa lành cho chính mình. Cô bắt đầu dành thời gian lắng nghe và hỗ trợ những sinh viên khóa dưới đang gặp khủng hoảng tinh thần. Loan nhận ra nhiều người trẻ đang mang trong mình những “khối u vô hình” của áp lực và tuyệt vọng. Bằng trải nghiệm từ cửa tử trở về, cô truyền đi thông điệp về sự kiên cường và lòng biết ơn.
Nguyễn Thúy Loan không khẳng định mình đã chiến thắng ung thư theo nghĩa trọn vẹn của y khoa, nhưng chiến thắng lớn nhất của nữ sinh ấy chính là việc không còn sợ hãi, không vội vã và luôn biết ơn vì mỗi ngày còn được sống.
Hành trình của Loan là minh chứng rõ nhất cho việc chúng ta không thể chọn những gì xảy đến với mình, nhưng hoàn toàn có thể chọn cách đối diện với nó. Đó là niềm tin, là sự trân trọng cuộc sống.
Việt Linh
Nguồn VTC : https://vtcnews.vn/hanh-trinh-song-manh-me-cua-co-gai-23-tuoi-mac-ung-thu-vom-hong-ar999126.html