Nhưng sau bao năm chung sống, tôi nhận ra mình đã sai. Sai ngay từ khi bước chân vào một cuộc hôn nhân mà ở đó, tôi chỉ là một cái bóng bên cạnh người đàn ông có "ba không"
Hôn nhân không tình yêu: Một sự im lặng đáng sợ
Chúng tôi đến với nhau không phải vì sự rung động của con tim. Có lẽ là do sự thúc ép của tuổi tác, là sự "vừa mắt" của hai bên gia đình, hay đơn giản là sự tặc lưỡi của tôi khi nghĩ rằng "thôi thì ai cũng phải lấy chồng".
Sống chung dưới một mái nhà, ngủ chung một giường, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi lại xa xôi hơn cả vạn dặm. Không có những cái ôm khi mệt mỏi, không có những câu hỏi han khi ốm đau. Mỗi ngày trôi qua là một sự chịu đựng trong im lặng. Chúng tôi giống như hai người bạn cùng phòng xa lạ, chỉ giao tiếp qua những việc cần thiết về con cái hay đối nội đối ngoại. Cái lạnh lẽo nhất không phải là mùa đông, mà là sự thờ ơ của người nằm cạnh.
Anh mặc nhiên coi việc nhà, nuôi con là "thiên chức" của phụ nữ, còn anh thì bận... xem điện thoại. (Ảnh minh họa)
Sự vô trách nhiệm: Một mình tôi gồng gánh
Tôi cứ ngỡ khi có gia đình, người đàn ông sẽ là trụ cột, là nơi để mình dựa vào. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều.
Về kinh tế: Anh ta đi làm chỉ đủ nuôi thân, hoặc có dư cũng chỉ để tiêu xài cho những sở thích cá nhân. Mọi chi phí sinh hoạt, tiền học của con, tiền thuốc thang cho cha mẹ... đều đổ dồn lên vai tôi.
Về gia đình: Với anh, nhà chỉ là cái khách sạn để về ngủ và ăn cơm. Anh chưa bao giờ biết con mình học lớp mấy, thích ăn gì, hay vợ mình đang lo toan điều gì. Anh mặc nhiên coi việc nhà, nuôi và chăm con là "thiên chức" của phụ nữ, còn anh thì bận... xem điện thoại hoặc tụ tập bạn bè.
Sự thiếu bản lĩnh: Nỗi đau thấu tận tâm can
Điều làm tôi mệt mỏi nhất không phải là sự nghèo khó, mà là sự thiếu bản lĩnh của chồng.
Mỗi khi có biến cố xảy ra, thay vì đứng ra bảo vệ vợ con, anh lại chọn cách im lặng hoặc trốn tránh. Khi mẹ chồng và nàng dâu có mâu thuẫn, anh không đủ sáng suốt để phân định đúng sai, chỉ biết bảo tôi: "Em nhịn đi, mẹ già rồi." Trước những quyết định lớn của cuộc đời, anh luôn lờ đờ, không dám quyết, không dám làm, chỉ đợi người khác sắp đặt.
Người đàn ông không có bản lĩnh là người đàn ông không thể tạo ra cảm giác an toàn cho người phụ nữ của mình. Và tôi, từ một người phụ nữ yếu đuối, buộc phải gồng mình lên để làm cả "cha" lẫn "mẹ", làm cả "vợ" lẫn "chồng" trong chính ngôi nhà của mình.
Tôi vẫn đang sống vì điều gì?
Nhiều đêm tỉnh giấc, tôi tự hỏi mình đang chờ đợi điều gì ở cuộc hôn nhân này? Một sự thay đổi từ anh? Có lẽ là không thể.
Tôi ở lại, đôi khi chỉ vì hai chữ "vì con". Tôi sợ con không có mộtgia đình trọn vẹn, sợ miệng đời mỉa mai. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, một người mẹ héo hon trong tâm hồn liệu có thể nuôi dạy những đứa trẻ hạnh phúc?
Gửi những người phụ nữ cùng cảnh ngộ: Đừng để sự hy sinh của mình trở thành điều hiển nhiên trong mắt một người đàn ông không xứng đáng. Chúng ta chỉ sống một lần, và chúng ta xứng đáng được trân trọng, được yêu thương và được chở che.
Độc giả dấu tên