Sau các đợt giao tranh khiến nhiều trận địa bị phá hủy, Iran đang tăng tốc bổ sung bệ phóng tên lửa với nhịp độ được đánh giá là nhanh hơn giai đoạn trước chiến sự.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh nước này tìm cách khôi phục năng lực tấn công và rút kinh nghiệm từ những điểm yếu đã bộc lộ.
Trong giai đoạn đầu xung đột, nhiều bệ phóng và kho chứa tên lửa của Iran trở thành mục tiêu của các cuộc không kích, làm gián đoạn khả năng khai hỏa.
Các đòn đánh này không chỉ gây thiệt hại về vật chất mà còn ảnh hưởng tới hệ thống chỉ huy và kiểm soát, buộc Tehran phải nhanh chóng tái cấu trúc lực lượng.
Trước thực tế đó, Iran chuyển hướng sang mô hình triển khai linh hoạt hơn. Thay vì phụ thuộc vào các trận địa cố định, nước này tăng cường sử dụng bệ phóng cơ động, có thể nhanh chóng di chuyển, khai hỏa và rời vị trí.
Cách tiếp cận này nhằm giảm nguy cơ bị phát hiện và phá hủy trong các đòn tấn công tiếp theo.
Kinh nghiệm chiến trường cho thấy tốc độ là yếu tố then chốt. Trong các đợt tập kích trước đây, Iran từng phóng hàng trăm tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái trong thời gian ngắn, gây áp lực lớn lên hệ thống phòng không đối phương.
Tuy nhiên, khi các bệ phóng bị đánh trúng, nhịp độ tấn công nhanh chóng suy giảm.
Vì vậy, việc bổ sung bệ phóng lần này không chỉ nhằm tăng số lượng, mà còn hướng tới rút ngắn thời gian chuẩn bị giữa các lần phóng.
Điều này giúp Iran duy trì mật độ tấn công ổn định, ngay cả khi một phần lực lượng bị tổn thất.
Một điểm đáng chú ý là sự thay đổi trong cách sử dụng hỏa lực. Thay vì phóng ồ ạt với số lượng lớn, Iran đang nghiên cứu cách tối ưu hóa từng đợt tấn công, lựa chọn mục tiêu và thời điểm phù hợp để đạt hiệu quả cao hơn.
Các chuyên gia nhận định nước này đã học được cách sử dụng ít tên lửa hơn nhưng gây tác động lớn hơn, dựa trên kinh nghiệm thực chiến.
Song song với đó, năng lực sản xuất cũng được đẩy mạnh. Giới chức Iran cho biết các cơ sở công nghiệp quốc phòng đang hoạt động liên tục để bù đắp tổn thất và nâng cao chất lượng vũ khí. Mục tiêu dài hạn là không chỉ khôi phục, mà còn vượt mức trước chiến sự.
Về thông số, Iran sở hữu kho tên lửa đạn đạo đa dạng, với nhiều loại có tầm bắn trên 1.600 km, thậm chí đạt 2.000 km, đủ khả năng vươn tới các mục tiêu xa.
Từ góc độ chiến lược, việc đẩy nhanh bổ sung bệ phóng không chỉ phục vụ mục tiêu tấn công, mà còn mang ý nghĩa răn đe.
Khả năng duy trì nhịp độ phóng cao buộc đối phương phải tiêu tốn lượng lớn tên lửa đánh chặn, vốn có chi phí cao và nguồn cung hạn chế.
Tuy nhiên, quá trình tái thiết của Iran vẫn đối mặt với nhiều thách thức. Các cơ sở sản xuất và trận địa tên lửa tiếp tục là mục tiêu ưu tiên của đối phương, trong khi việc bảo đảm chuỗi cung ứng trong điều kiện bị giám sát chặt chẽ không hề dễ dàng.
Dù vậy, tốc độ phục hồi được đánh giá là đáng chú ý. Việc nhanh chóng bổ sung bệ phóng và điều chỉnh chiến thuật cho thấy Iran đang chuẩn bị cho một kịch bản xung đột kéo dài.
Nơi mà yếu tố quyết định không chỉ là số lượng vũ khí, mà là khả năng duy trì hỏa lực liên tục và thích nghi với chiến trường biến động.
Việt Hùng