Aymen Hussein sắm vai người hùng của Iraq.
Sau tiếng còi mãn cuộc ở Monterrey, bóng đá Iraq không chỉ giành một tấm vé. Họ giành lại một giấc mơ từng bị chiến tranh, bất ổn và những năm tháng lạc lối cướp đi.
40 năm là thời gian quá dài với một nền bóng đá từng có chỗ đứng ở châu Á. Nhưng hành trình trở lại lần này, theo một cách nào đó, lại xứng đáng hơn bất kỳ kịch bản nào khác.
Từ bi kịch cá nhân đến biểu tượng quốc gia
Aymen Hussein là cái tên được nhắc đến nhiều nhất, và điều đó không phải ngẫu nhiên. Anh ghi bàn quyết định trong trận play-off với Bolivia. Nhưng giá trị của Hussein vượt xa một pha lập công.
Sinh ra tại Kirkuk, lớn lên giữa những biến động, Hussein mất cha trong một vụ tấn công năm 2008. Sáu năm sau, anh trai anh mất tích. Gia đình tan tác, tuổi trẻ bị xé vụn bởi bạo lực. Trong hoàn cảnh đó, bóng đá không đơn thuần là đam mê, mà là lối thoát duy nhất.
Khi Hussein tuyên bố ở tuổi 21 rằng anh muốn đưa Iraq đến World Cup, đó từng là một ước mơ xa xỉ. Nhưng 9 năm sau, anh biến điều đó thành hiện thực. Bàn thắng ở phút 53 trước Bolivia không phải khoảnh khắc ngẫu hứng. Nó là kết tinh của một hành trình dài, của sự kiên trì và của niềm tin không bị bào mòn.
Aymen Hussein là đầu tàu trên hàng công tuyển Iraq.
Hình ảnh người hâm mộ Baghdad đổ ra đường ăn mừng cho thấy ý nghĩa của chiến tích này. Trong một đất nước từng quen với tin xấu, bóng đá trở thành nguồn năng lượng tích cực hiếm hoi. Đó là lý do chiến thắng này vượt ra ngoài phạm vi thể thao.
Iraq không đến World Cup bằng con đường dễ dàng. Họ phải chơi tới 21 trận, một con số nói lên tất cả. Từ vòng loại thứ hai đến vòng ba, rồi các loạt play-off, mỗi bước đi đều là một thử thách.
Họ không giành được suất trực tiếp, phải xếp sau Jordan. Điều đó đẩy Iraq vào thế phải tự cứu mình. Và họ đã làm được.
Vai trò của HLV Graham Arnold là rất rõ ràng. Ông đến vào tháng 5/2025, mang theo kinh nghiệm từng giúp Australia đi sâu ở World Cup 2022. Nhưng điều quan trọng hơn là cách ông thổi vào đội bóng một tinh thần thực dụng, bền bỉ.
Chiến thắng 2-1 trước Bolivia là ví dụ điển hình. Iraq không kiểm soát thế trận, không vượt trội về số cơ hội. Họ thậm chí chịu sức ép lớn với 16 cú sút và 16 quả phạt góc từ đối thủ. Nhưng họ biết cách đứng vững và tận dụng thời điểm.
Đó là bản lĩnh của một đội bóng trưởng thành.
Sự thay đổi còn đến từ lực lượng. Iraq hiện có nhiều cầu thủ chơi bóng ở châu Âu. Những cái tên trẻ như Ali Jasim, Zidane Iqbal hay Aimar Sher mang lại hy vọng mới. Họ không còn là tập thể thiếu kinh nghiệm như trước.
Dĩ nhiên, việc World Cup mở rộng cũng giúp Iraq có thêm cơ hội. Nhưng cơ hội chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ vẫn là năng lực. Và Iraq đã chứng minh họ xứng đáng.
Thử thách World Cup và giá trị của một hành trình
Phía trước Iraq là một bảng đấu không hề dễ chịu. Họ sẽ đối đầu Na Uy ở trận mở màn, trước khi gặp Pháp và Senegal. Đó là những đối thủ ở đẳng cấp cao hơn.
Nhưng với Iraq, việc có mặt ở World Cup đã là một chiến thắng.
Tuyển Iraq đã vào VCK World Cup 2026.
Quan trọng hơn, họ không đến giải đấu này với tâm thế của kẻ lót đường. Họ mang theo một câu chuyện, một bản sắc và một tinh thần đã được thử thách qua thời gian.
Bóng đá đôi khi không chỉ là kết quả. Nó là hành trình, là cách một đội bóng đại diện cho cả một quốc gia đứng dậy sau những biến cố. Iraq là minh chứng rõ ràng nhất.
World Cup 1986 từng bị phủ bóng bởi những yếu tố ngoài sân cỏ. Lần trở lại này khác hẳn. Nó trong sạch hơn, khó khăn hơn và cũng đáng tự hào hơn.
Với Hussein và các đồng đội, hành trình chưa dừng lại. Nhưng dù kết quả ở World Cup ra sao, Iraq đã làm được điều quan trọng nhất: khẳng định lại vị thế và mang lại niềm tin cho hàng triệu người hâm mộ.
Trong bóng đá, có những chiến thắng được đo bằng tỷ số. Và có những chiến thắng được đo bằng ý nghĩa. Iraq, sau 40 năm, đã có cả hai.
Hà Trang