Không để tài sản công 'nằm im'

Không để tài sản công 'nằm im'
2 giờ trướcBài gốc
Tại Cao Bằng, hơn ba trăm cơ sở nhà, đất dôi dư đặt ra một bài toán lớn, khó giải, đặc biệt trong bối cảnh địa phương: cầu về cơ sở nhà, đất không cao. Dân cư phân tán, hoạt động kinh tế chưa thật sự sôi động, khiến việc tìm đầu ra cho các tài sản này không đơn giản. Trong điều kiện đó, nếu chỉ trông vào điều chuyển nội bộ hoặc chờ đấu giá, thì rất dễ rơi vào tình trạng tài sản tiếp tục “nằm im”.
Trụ sở cơ quan không được xử lý, gây lãng phí lớn về đất đai.
Không dừng ở sắp xếp, mà phải đi đến trạng thái sử dụng
Từ thực tế này, cách đặt vấn đề được điều chỉnh theo hướng rõ hơn: không chỉ dừng ở việc sắp xếp, mà phải đi đến trạng thái sử dụng cụ thể của từng tài sản.
Một cơ sở nhà, đất chỉ có thể coi là đã xử lý khi thực sự được đưa vào sử dụng, được khai thác tạo ra giá trị, được chuyển đổi phục vụ cộng đồng, hoặc được xử lý dứt điểm về pháp lý và hiện trạng. Khi chưa đạt được những trạng thái đó, thì mới chỉ dừng ở bước trung gian.
Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Lê Hải Hòa chủ trì cuộc họp của UBND tỉnh về hoàn thiện cơ sở dữ liệu đất đai.
Cách tiếp cận này không mới về mặt nguyên tắc, nhưng trong thực tế lại ít khi được làm đến nơi đến chốn. Một phần vì cách làm trước đây thường dừng ở bước giao quản lý, phần khác vì quy định hiện hành cũng chưa đặt ra yêu cầu cụ thể về thời hạn phải đưa tài sản vào sử dụng sau khi giao.
Hiện nay, theo quy định tại Nghị định 108/2024/NĐ-CP, việc quản lý, khai thác nhà, đất chủ yếu được thực hiện thông qua kế hoạch hằng năm của Trung tâm Phát triển quỹ đất. Đây là một bước cần thiết, nhưng trên thực tế vẫn còn khoảng trống: sau khi tài sản đã được giao cho một cơ quan, đơn vị, chưa có chế tài đủ rõ về việc trong bao lâu phải đưa vào khai thác hoặc xử lý dứt điểm. Chính khoảng trống này, nếu không chủ động khắc phục, rất dễ dẫn đến tình trạng chậm triển khai kéo dài.
Khi cầu yếu, xử lý tài sản càng không dễ
Trụ sở Sở Nội vụ cũ nằm trên "khu đất vàng" của phường Thục Phán.
Trong điều kiện của Cao Bằng, khó khăn không chỉ nằm ở việc tổ chức thực hiện, mà còn ở chính bài toán đầu ra.
Không phải tài sản nào cũng có thể đấu giá ngay. Không phải vị trí nào cũng phù hợp để khai thác thương mại. Và ngay cả khi lựa chọn phương án chuyển đổi sang mục đích phục vụ cộng đồng, thì một khó khăn khác lại đặt ra: phải có nguồn lực để đầu tư.
Một khu đất muốn trở thành công viên, một trụ sở cũ muốn chuyển thành không gian sinh hoạt cộng đồng, đều cần kinh phí cải tạo, chỉnh trang, vận hành. Trong khi đó, nguồn lực của địa phương còn rất hạn chế.
Nếu không tính đến yếu tố này, thì phương án chuyển đổi dù đúng hướng cũng khó đi vào thực tế.
Không để tài sản “đợi đủ điều kiện”
Chính vì vậy, cách làm được lựa chọn không phải là chờ đủ điều kiện rồi mới triển khai, mà là tìm cách đưa tài sản vào sử dụng trong điều kiện cho phép.
Với những tài sản chưa hoàn thiện đầy đủ hồ sơ pháp lý, trong khuôn khổ quy định, vẫn phải tính đến phương án khai thác tạm thời, tránh để trống kéo dài. Với những tài sản khó khai thác thương mại, cần tính đến phương án sử dụng phục vụ cộng đồng, nhưng đi kèm với đó là cách làm phù hợp với khả năng nguồn lực, không dàn trải, không hình thức.
Quan trọng hơn, mỗi phương án đều phải gắn với một đầu mối chịu trách nhiệm và một mốc thời gian cụ thể, không để kéo dài vô thời hạn.
Chủ động bổ sung kỷ luật thực hiện
Từ khoảng trống của quy định hiện hành, tỉnh lựa chọn cách làm chủ động hơn.
Không chờ quy định chi tiết từ trên xuống, mà tự đặt ra yêu cầu: khi giao tài sản cho một cơ quan, đơn vị, phải đồng thời xác định rõ phương án sử dụng, tiến độ thực hiện và trách nhiệm của người đứng đầu.
Nếu triển khai chậm, phải giải trình. Nếu sử dụng không hiệu quả, phải điều chỉnh. Trường hợp không triển khai, sẽ xem xét thu hồi để bố trí lại.
Cách làm này không thay thế quy định hiện hành, nhưng bổ sung vào phần còn thiếu: kỷ luật thực hiện.
“Một tài sản - một trách nhiệm - một tiến độ”
Bên ngoài trụ sở cơ quan Sở Lao động Thương binh và Xã hội (cũ), người dân tận dụng bán hàng, đậu đỗ xe. Ảnh: V.T
Để bảo đảm những yêu cầu đó đi vào thực tế, cách theo dõi cũng được thiết kế lại. Mỗi cơ sở nhà, đất không còn nằm trong một danh mục tổng hợp, mà được quản lý như một đầu việc cụ thể, có nhận diện rõ ràng, có phương án xử lý, có người chịu trách nhiệm và có tiến độ theo dõi hằng tháng.
Khi đó, việc xử lý tài sản không còn là một nội dung báo cáo định kỳ, mà trở thành một quá trình được theo dõi liên tục. Kết quả xử lý cũng được gắn trực tiếp với đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ của người đứng đầu, để bảo đảm trách nhiệm không dừng ở văn bản.
Từ xử lý tài sản đến cách sử dụng nguồn lực
Xử lý hơn ba trăm cơ sở nhà, đất dôi dư, nhìn bề ngoài là một công việc cụ thể, nhưng thực chất là một bài toán rộng hơn về cách sử dụng nguồn lực.
Trong điều kiện nguồn lực mới còn hạn chế, việc khai thác hiệu quả những gì đã có trở thành yêu cầu bắt buộc. Nếu tài sản vẫn để trống, thì càng để lâu càng khó xử lý. Ngược lại, nếu được đưa vào sử dụng đúng cách, dù là phục vụ kinh tế hay đời sống cộng đồng, thì bản thân nó đã tạo ra giá trị.
Cách làm này không phải để tạo ra một mô hình mới, mà nhằm giải quyết một vấn đề rất thực tế: nguồn lực đã có thì phải được đưa vào vận hành, không thể để nằm lại phía sau.
Lê Hải Hòa - Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh
Nguồn Cao Bằng : https://baocaobang.vn/khong-de-tai-san-cong-nam-im-3186813.html