Lâm Đồng: Khi phố biển Mũi Né ngủ, làng chài thức cùng sóng gió

Lâm Đồng: Khi phố biển Mũi Né ngủ, làng chài thức cùng sóng gió
4 giờ trướcBài gốc
Ngư dân đưa thuyền thúng cập bờ sau một đêm đánh bắt, mang theo thành quả từ biển khơi. Ảnh: Hồ Công
“Ăn sóng nói gió” – Một ngày bắt đầu từ nửa đêm
Khi kim đồng hồ vừa nhích qua con số 1, nơi bãi biển, nhịp sống của ngư dân bắt đầu hối hả. Với họ, ngày mới không bắt đầu bằng ánh bình minh, mà khởi nguồn từ bóng tối dày đặc và cái lạnh se sắt của gió biển.
Dưới ánh đèn pin leo lét gắn trên trán, lão ngư Nguyễn Văn Đời cặm cụi kiểm tra từng mắt lưới. Chiếc thuyền thúng nhỏ bé – tài sản lớn nhất của gia đình – chòng chành nơi mép nước. Đợi con sóng vừa dâng, ông nhanh tay đẩy thúng ra khơi, thoăn thoắt nhảy lên, khéo léo chèo lái vượt qua những lớp sóng bạc đầu.
“Làm nghề này là ‘ăn sóng nói gió’, lấy đêm làm ngày. Biển không chờ mình, mình không đi thì cá cũng chẳng tự vào bờ,” ông Đời cười hiền, nụ cười hằn sâu dấu vết của thời gian và những đêm dài thiếu ngủ.
Ra khơi trong đêm tối, họ đối diện với sự cô độc giữa biển khơi mênh mông và vô vàn hiểm nguy rình rập. Chỉ một cơn giông bất chợt hay sự cố nhỏ cũng có thể biến chuyến mưu sinh thành hành trình sinh tử. Nhưng vì cuộc sống, họ vẫn lặng lẽ bám biển, gửi gắm hy vọng vào từng mẻ lưới.
Đôi bàn tay chai sần của ngư dân cần mẫn gỡ lưới dưới ánh đèn pin giữa biển đêm tĩnh lặng. Ảnh: Hồ Công
Chợ cá làng chài – Những giọt mồ hôi mặn chát
Khi phía chân trời dần ửng sáng, biển Mũi Né trở nên nhộn nhịp như một “công trường” lớn. Những chiếc thuyền thúng sau đêm dài lênh đênh lần lượt trở về bờ. Trên bãi cát, những người phụ nữ – vợ, mẹ, con của ngư dân – đã chờ sẵn từ lâu.
Hải sản được đổ ra trên những tấm bạt trải vội. Cá tươi, ghẹ sống, mực còn ánh bạc… tất cả là thành quả của một đêm lao động vất vả. Chị Hoa – vợ một ngư dân trẻ – vừa nhanh tay phân loại cá, vừa lau vội mồ hôi: “Hôm nay biển ‘thương’, được mớ ghẹ kha khá, chắc đủ trang trải chi tiêu và tiền điện tháng này.”
Cái mặn của biển không chỉ nằm trong vị cá, mà còn thấm đẫm trong từng giọt mồ hôi. Những người phụ nữ làm việc trong tư thế cúi rạp, đôi tay đỏ ửng vì nước biển và vảy cá. Giá trị của cả một đêm thức trắng đôi khi chỉ được quyết định trong vài phút mặc cả với thương lái. Có những ngày biển động, thuyền về tay trắng, nỗi lo lại hằn sâu trong ánh mắt họ.
Những người phụ nữ làng chài tất bật phân loại hải sản, chuẩn bị cho phiên chợ sớm ven biển. Ảnh: Hồ Công
Tâm tư và nỗi niềm về tương lai
Khi phiên chợ tan, ngư dân tìm đến những quán cóc ven đường để nhấp ngụm cà phê đắng ngắt cho tỉnh người. Đây là lúc những tâm sự đời nghề tuôn chảy. Ông Đời nhìn ra phía chân trời, giọng đượm buồn: "Hồi xưa cá vào tận bờ, giờ biển cạn rồi, phải đi xa hơn. Nhưng cái lo nhất là tụi trẻ bây giờ chẳng đứa nào muốn bám biển. Tụi nó sợ cái nắng cháy da, sợ nghèo, nên đã dạt hết vào các resort làm nhân viên văn phòng, bảo vệ, bồi bàn..."
Sự giao thoa giữa một làng chài truyền thống và một trung tâm du lịch quốc tế đang tạo ra một khoảng cách vô hình. Một bên là những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, một bên là những mái nhà lợp tôn của ngư dân. Câu hỏi về tương lai của làng chài lơ lửng giữa tiếng sóng vỗ. Những người con của biển vẫn yêu biển bằng một tình yêu bản năng, đau đáu, nhưng cũng đầy âu lo về một ngày mai khi tiếng máy nổ của thuyền thúng chỉ còn là ký ức.
Du khách trải nghiệm mua hải sản tươi sống ngay tại bãi biển và thưởng thức tại chỗ. Ảnh: Hồ Công
Những hy vọng theo sóng vươn xa
Khi mặt trời lên cao, khách du lịch bắt đầu đổ ra biển chụp ảnh bên những tấm lưới chưa kịp ráo nước, bên những ngư dân từ biển cả trở về sau một đêm đánh bắt cá. Họ nhìn thấy những người thân của ngư dân đang khuân vác thùng cá, nhưng ít ai chạm được vào cái "vị mặn" thực sự phía sau những khung hình ấy.
Cuộc mưu sinh của ngư dân Mũi Né là một vòng quay bất tận của hy vọng và lo âu. Dù biển có lúc dữ dội, dù cá, tôm có thưa dần, thì hơi thở của làng chài vẫn chưa bao giờ dứt. Chúng ta trân trọng một Mũi Né hào nhoáng, nhưng cũng cần một cái nhìn thấu cảm dành cho những bóng hình liêu xiêu trên sóng nước.
Khi hoàng hôn buông xuống, những người đàn ông lại bắt đầu một hành trình mới, chuẩn bị ngư cụ. Họ lại ra đi, mang theo những ước mơ giản dị về một mẻ lưới đầy. Bởi chừng nào sóng còn vỗ, chừng đó người dân nơi đây vẫn còn ra khơi – để viết tiếp bản trường ca về tình yêu và sự sống trên sóng nước quê hương.
Trường Vũ - Hồ Công
Trường Vũ - Hồ Công
Nguồn VHPT : https://vanhoavaphattrien.vn/mui-ne-khi-pho-bien-ngu-lang-chai-thuc-cung-song-gio-a32487.html