Luật Đô thị đặc biệt TP.HCM là bệ phóng của 6 công nghệ chiến lược

Luật Đô thị đặc biệt TP.HCM là bệ phóng của 6 công nghệ chiến lược
6 giờ trướcBài gốc
LTS: Ngày 27-4, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cùng đoàn lãnh đạo Đảng, Nhà nước làm việc với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước cho biết Bộ Chính trị sẽ ban hành nghị quyết mới về phát triển TP.HCM trong tháng 5. Cùng với nghị quyết mới, Luật Đô thị đặc biệt TP.HCM, cần phản ánh đúng vị thế, sứ mệnh của TP. Trọng tâm là đột phá thể chế, quản trị; tăng tự chủ tài khóa, áp dụng công cụ tài chính hiện đại, cho phép giữ lại nguồn lực lớn hơn và chủ động huy động vốn. Đồng thời, thử nghiệm cơ chế mới về tài chính, công nghệ, trí tuệ nhân tạo; đẩy mạnh phân cấp, chính sách đặc thù và trọng dụng nhân tài.
Liên quan đến các vấn đề này, Pháp Luật TP.HCM trân trọng giới thiệu bài viết của PGS-TS Phạm Thị Thanh Xuân, nhấn mạnh: Luật Đô thị đặc biệt giúp TP.HCM vận hành hiệu quả sáu công nghệ chiến lược, chuyển nguồn lực thành năng lực cạnh tranh, thu hút vốn và thúc đẩy phát triển bền vững.
Phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo là hướng đi trọng tâm của TP.HCM trong kỷ nguyên mới. Trong ảnh: Hoạt động nghiên cứu lĩnh vực vi mạch bán dẫn tại Trung tâm nghiên cứu triển khai Khu công nghệ cao TP.HCM. Ảnh: HOÀNG QUÂN
Sau nhiều năm nghiên cứu, tôi luôn trăn trở: Khác biệt thật sự của TP.HCM với các địa phương khác là gì? Không chỉ nằm ở quy mô kinh tế, dân số hay vị thế đầu tàu, mà ở cách TP vận hành những gì mình có.
Thực tế, TP.HCM đang sở hữu một tổ hợp nguồn lực mà nhiều địa phương khó có được, thế nhưng hiệu quả vẫn chưa tương xứng. Chính vì thế, khi mọi người bàn về Luật Đô thị đặc biệt dành cho TP.HCM, tôi nghĩ kỳ vọng đó sẽ là cơ chế cấp thiết giúp nguồn lực vận hành tạo thêm giá trị gia tăng một cách hiệu quả.
Trong đó, hiện thực hóa chiến lược làm chủ sáu công nghệ chiến lược cấp quốc gia chính là câu chuyện của TP.HCM, gồm trí tuệ nhân tạo (AI), camera được tích hợp AI, công nghệ robot, công nghệ 5G, hệ thống cơ sở dữ liệu phân tán, hoạt động trên cơ chế chuỗi khối (blockchain) và phương tiện bay không người lái (UAV).
Hiểu đúng bản chất sáu công nghệ chiến lược
Sáu công nghệ chiến lược không phải là ngành riêng lẻ, mà là sáu lớp hạ tầng kiến tạo của lực lượng sản xuất mới, tạo nên phương thức sản xuất mới và thậm chí kiến tạo những quan hệ sản xuất mới và là sức hút các dòng đầu tư tỉ USD từ doanh nghiệp “đại bàng” công nghệ vào TP.
Cụ thể, AI là hệ thống ra quyết định, không chỉ hỗ trợ phân tích. 5G là điều kiện nền cho mọi phản hồi thời gian thực, từ giao thông thông minh đến nhà máy thông minh. UAV mở ra không gian logistics hoàn toàn mới cho quản trị hạ tầng, cứu hộ và giao nhận đô thị.
Trong khi đó, blockchain tạo ra cơ chế xác thực và niềm tin trong giao dịch số, điều mà thị trường truyền thống phải mất nhiều thập niên mới xây dựng được. Robot kéo mặt bằng năng suất lao động lên một tầng khác. AI Camera biến đô thị từ hệ thống quản lý thủ công sang điều hành dựa trên dữ liệu.
Khi sáu lớp hạ tầng này được tích hợp, một lực lượng sản xuất mới hình thành, nơi dữ liệu là tài sản, thuật toán là công cụ và kết nối số là điều kiện tiên quyết. Nói cách khác, sáu công nghệ chiến lược là những nền tảng kỹ thuật và các hệ thống phần mềm cốt lõi hỗ trợ hoạt động, lưu trữ, xử lý và truyền tải dữ liệu trong quá trình chuyển đổi số cho toàn xã hội, đóng vai trò là trụ cột của năng lực tự chủ trong kỷ nguyên số, với khả năng tác động trực tiếp đến mọi lĩnh vực đời sống, từ sản xuất, thương mại đến quản lý thậm chí quản trị.
TP.HCM đã có nguồn lực vượt trội
Thực tế, TP.HCM là một trong số ít địa phương hội tụ đầy đủ các yếu tố kinh điển để trở thành trung tâm công nghệ, đủ khả năng hiện thực hóa mục tiêu làm chủ sáu công nghệ chiến lược mà Trung ương đã lựa chọn.
TP.HCM khai trương tuyến giao hàng Cần Giờ - Vũng Tàu bằng UAV. Ảnh: MINH HOÀNG
Trước hết là nguồn nhân lực khổng lồ. TP.HCM hiện tập trung hơn 55% lực lượng lập trình viên của cả nước, đồng thời đặt mục tiêu đến năm 2030 phát triển từ 10.000 đến 18.000 nhân lực AI và phổ cập AI cho khoảng 2 triệu người dân.
Không chỉ dừng ở quy mô, đây còn là lợi thế mang tính cấu trúc, khi TP.HCM là nơi hội tụ các trường ĐH lớn và viện nghiên cứu hàng đầu, có thể xem là một “thủ phủ” nghiên cứu phát triển (R&D) của cả nước - nơi không chỉ đào tạo, mà còn sản sinh và thử nghiệm công nghệ.
Nhiều năm qua, mỗi khi phát sinh điểm nghẽn, tâm lý chung của địa phương thường tìm cách tháo gỡ bằng con đường quen thuộc, là đề nghị được Trung ương cấp thêm cơ chế, được hỗ trợ thêm các ưu đãi và cũng thậm chí được áp dụng các ngoại lệ.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ việc bổ sung thêm nguồn lực qua cơ chế vẫn chưa giải quyết triệt để được bài toán vận hành, vậy nên nguồn lực vẫn còn nghẽn lại, ngay ở khâu thực thi. Vì vậy, câu chuyện của Luật Đô thị đặc biệt không nằm ở việc thêm quyền, mà nằm ở việc dùng quyền đó để làm cho hệ thống vận hành hiệu quả.
PGS-TS PHẠM THỊ THANH XUÂN
Tiếp theo là hạ tầng và dòng vốn. TP đang xây dựng trung tâm dữ liệu AI trị giá 2,1-2,2 tỉ USD và chỉ trong sáu tháng đầu năm 2025 đã thu hút khoảng 1,6 tỉ USD FDI vào lĩnh vực khoa học công nghệ, chiếm tới 40% tổng FDI toàn TP. Điều này cho thấy không chỉ có nguồn lực nội tại, mà dòng vốn công nghệ cũng đang hội tụ với quy mô đủ lớn để tạo ra chuyển dịch.
Quan trọng hơn, ngoài nguồn lực, TP cũng đã hình thành hệ sinh thái tương đối hoàn chỉnh cho cả sáu công nghệ chiến lược, với sự tham gia của các doanh nghiệp dẫn dắt và cộng đồng đã hiện hữu. Điều này cho thấy công nghệ không chỉ dừng ở định hướng, mà đã bước vào giai đoạn khả thi và sẵn sàng mở rộng.
Vì vậy, vấn đề không còn nằm ở việc có gì, mà nằm ở việc làm thế nào để những yếu tố này vận hành như một hệ thống và tạo ra kết quả, tức là “cách làm”. Và cách làm này được đặt trong một bối cảnh và yêu cầu rất cụ thể, đó là cách vận hành hệ thống sáu công nghệ chiến lược của TP.
Cần cơ chế để vận hành hiệu quả
Thực tế, TP.HCM không chỉ là nơi tập trung nguồn lực, mà là nơi các công nghệ này phải được triển khai, kiểm chứng và nhân rộng ở quy mô thực tế. Nếu các công nghệ không được chạy thật, nếu hệ sinh thái không được kết nối, nếu các mô hình không được thử nghiệm và mở rộng thì toàn bộ lợi thế về nhân lực, hạ tầng và vốn sẽ không thể chuyển hóa thành năng lực cạnh tranh.
Thoát “bẫy gia công” nhờ công nghệ chiến lược
Trong cạnh tranh đầu tư toàn cầu, vốn công nghệ không chảy về nơi rẻ nhất, mà chảy về nơi đáng tin cậy nhất và có năng lực chiến lược rõ ràng nhất. Cam kết đầu tư 4-4,5 tỉ USD của NVIDIA giai đoạn 2025-2030 cho trung tâm R&D AI tại Việt Nam, tổng vốn 23,2 tỉ USD của Samsung cùng xu hướng dịch chuyển sang bán dẫn và AI, hay khoản đầu tư 1,4-1,5 tỉ USD của Starlink vào hạ tầng băng rộng đều phát đi một tín hiệu rõ ràng: Các tập đoàn lớn đang nhìn Việt Nam bằng lăng kính công nghệ chiến lược, không còn chỉ như một điểm gia công chi phí thấp. Nhưng cơ hội không tự chuyển hóa thành lợi thế và đây là điều TP.HCM cần nhìn thẳng.
Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu vốn nước ngoài, mà nằm ở chỗ TP đang nhận vốn đó theo tư thế nào. Nếu tiếp tục ở vị trí nhận đơn đặt hàng, làm theo yêu cầu và xuất đi giá trị thô, TP.HCM sẽ mãi bị định giá theo tầng thấp nhất của chuỗi giá trị toàn cầu dù con số đầu tư trên giấy có lớn đến đâu. Trong bối cảnh đầu tư AI toàn cầu được dự báo đạt 200 tỉ USD vào năm 2030, quốc gia nào không nắm được công nghệ lõi sẽ chỉ đứng ở tầng gia công, xuất khẩu nhiều nhưng giữ lại ít giá trị. Muốn thay đổi điều đó, TP.HCM phải chuyển từ “làm thuê” sang “tạo giá trị”, không chỉ thu hút đầu tư, mà phải thiết kế hệ sinh thái; không chỉ cung cấp nhân lực, mà phải cung cấp giải pháp công nghệ có giá trị gia tăng cao.
Chiến lược cụ thể phải gắn với ba hướng rõ ràng. Một là khai thác mạng lưới trí thức Việt Nam và cựu du học sinh đang giữ vị trí cấp cao tại các tập đoàn lớn ở Silicon Valley, những cầu nối tín nhiệm, hiểu ngôn ngữ của cả hai hệ sinh thái và có thể mở ra những kết nối mang tính quyết định. Hai là chuyển từ “thuê ngoài” (outsourcing) phần mềm giá rẻ sang cung cấp dịch vụ chuyên biệt về AI, 5G, blockchain, nơi giá trị gia tăng nội địa có thể vượt ngưỡng 60%. Ba là dùng Luật Đô thị đặc biệt để tạo sandbox thể chế minh bạch và nhanh, đúng thứ Big Tech tìm kiếm khi quyết định đặt trung tâm R&D dài hạn.
Đây không chỉ là câu chuyện kinh tế; đây là bài toán vị thế của một TP muốn được thị trường vốn quốc tế nhìn nhận khác đi.
Và khi đó, dòng vốn chiến lược sẽ không tìm đến. Bởi vốn, đặc biệt là vốn công nghệ, chỉ chảy về nơi chứng minh được khả năng vận hành các điều kiện đó một cách hiệu quả và có thể mở rộng. Nói cách khác, đây không còn là câu chuyện nguồn lực, mà là câu chuyện niềm tin của thị trường vốn.
Ở cấp độ này, cách các “gã khổng lồ” công nghệ ra quyết định đầu tư cho thấy một logic rất khác. Họ không nhìn vào ưu đãi ngắn hạn, cũng không nhìn vào lợi nhuận của một vài quý. Điều họ tìm kiếm là khả năng một hệ sinh thái có thể vận hành ổn định, mở rộng nhanh và dẫn dắt thị trường trong ít nhất 5-10 năm tới.
Những cái tên như Amazon, OpenAI không được định giá bởi hiện tại, mà bởi niềm tin vào tương lai mà họ có thể tạo ra. Hay như các tập đoàn như NVIDIA, Samsung, các nhà đầu tư hạ tầng toàn cầu cũng đang dịch chuyển dòng vốn vào những địa điểm không chỉ có nguồn lực, mà có khả năng vận hành công nghệ ở quy mô thực tế. Các cam kết đầu tư từ vài tỉ đến hàng chục tỉ USD không đơn thuần là lựa chọn tài chính, mà là lựa chọn chiến lược dựa trên niềm tin rằng hệ sinh thái tại đó có thể “chạy được”.
Với TP.HCM, điều này đặt ra một yêu cầu rất rõ ràng. TP không cần chứng minh rằng mình có nhân lực hay có vốn, mà là khả năng vận hành các công nghệ chiến lược trong thực tế, gồm thử nghiệm, đo lường, điều chỉnh và có thể nhân rộng. Chỉ khi chứng minh được điều đó, TP.HCM mới có thể chuyển từ một nơi “có tiềm năng” thành một nơi “có thể triển khai” và từ đó trở thành điểm đến của dòng vốn công nghệ toàn cầu.
Luật Đô thị đặc biệt cần được thiết kế hợp lý
Từ toàn bộ phân tích trên, có thể thấy Luật Đô thị đặc biệt phải thiết lập các cơ chế thử nghiệm có kiểm soát, như hành lang bay cho UAV, sandbox chia sẻ dữ liệu AI, thí điểm 5G trong khu vực đô thị, hợp tác công - tư trong công nghệ lõi…
Nói cách khác, Luật Đô thị đặc biệt không nên được nhìn nhận như một công cụ hỗ trợ hay bổ sung ưu đãi, mà phải được thiết kế như một cơ chế tái cấu trúc toàn bộ cách hệ thống vận hành. Nếu Luật đô thị đặc biệt thiết lập được mối quan hệ rõ ràng giữa quyền, quy trình, trách nhiệm và kết quả, TP.HCM có thể trở thành một phòng thí nghiệm thể chế thực sự, từ đó mở ra một chu kỳ phát triển mới không chỉ cho TP, mà cho cả quốc gia. Trong bối cảnh mới, điều này không còn là quyền chọn, mà là lựa chọn chiến lược.
Luật Đô thị đặc biệt cần chuyển từ triết lý thiết kế thêm quyền đặc thù sang triết lý thiết kế: Quy trình ra quyết định, quy trình thực thi, quy trình giám sát, quy trình học từ thí điểm, quy trình điều chỉnh và quy trình nhân rộng mô hình thành công. Đặc quyền và ưu đãi chỉ là phương tiện, không nên là mục tiêu của luật.
Robot hình người của Công ty TNHH MTV Ứng dụng Công nghệ và Truyền thông Âu Lạc (Alta Media) gây chú ý tại triển lãm “Sản phẩm công nghệ chiến lược quốc gia tại TP.HCM” năm 2025. Ảnh: Sở KH&CN
Bên cạnh đó, Luật Đô thị đặc biệt không chỉ trao quyền cho UBND TP.HCM, mà phải tạo ra một không gian chính sách cho phép các thành phần trong hệ sinh thái tương tác, tích hợp và cùng tạo ra giá trị. Doanh nghiệp phải được đồng kiến tạo chính sách với chính quyền ngay ở khâu thực thi, với cơ chế mở cho từng ngành, từng doanh nghiệp tham gia thực chất, không phải chỉ được hỏi ý kiến hình thức. Viện nghiên cứu, trường ĐH, chuyên gia và nhà đầu tư phải có cơ chế tương tác thực chất với cơ quan công quyền. Khi các chủ thể trong hệ sinh thái được đặt vào cấu trúc phối hợp rõ ràng, giá trị cộng hưởng mới xuất hiện, còn nếu không, luật sẽ vẫn đứng trên giấy trong khi thị trường tiếp tục tự xoay xở. •
(*) Viện phó Viện Nghiên cứu công nghệ ngân hàng, Trường ĐH Kinh tế - Luật, ĐH Quốc gia TP.HCM.
Sáu công nghệ chiến lược và khát vọng “cường quốc tự chủ”
Nếu dòng vốn từ các “ông lớn” ngành công nghệ đổ vào là thước đo của niềm tin thị trường thì tại đây, tăng trưởng chính là kết quả cuối cùng của niềm tin đó trong nền kinh tế thực. Từ đây, có thể thấy rõ rằng sáu công nghệ chiến lược không chỉ là một định hướng phát triển, mà chính là “đầu tàu” để hiện thực hóa tinh thần tự lực, tự cường theo chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm.
Trước hết, ở cấp độ tăng trưởng, yêu cầu đã được đặt ra rất rõ: TP.HCM phải thúc đẩy ứng dụng khoa học công nghệ để đạt mức tăng trưởng hai con số, trong đó kinh tế số dự kiến đóng góp khoảng 25% GRDP vào năm 2025. Đây không chỉ là một mục tiêu kinh tế, mà là một yêu cầu chuyển đổi mô hình tăng trưởng - từ dựa vào mở rộng quy mô sang dựa vào nâng cao năng suất thông qua công nghệ.
Tuy nhiên, nếu chỉ dừng ở tăng trưởng thì vẫn chưa đủ để tạo ra thay đổi mang tính cấu trúc. Điều cốt lõi nằm ở mục tiêu tự chủ quốc gia. Đến năm 2030, Việt Nam đặt mục tiêu làm chủ công nghệ lõi, với tỉ lệ nội địa hóa trên 60% giá trị gia tăng nội địa và 80% công nghệ lõi do Việt Nam làm chủ. Sáu công nghệ chiến lược chính là nền tảng để đạt được mục tiêu này, bởi chúng không chỉ tạo ra sản phẩm, mà quyết định năng lực kiểm soát toàn bộ chuỗi giá trị trong kỷ nguyên số. Khi đã làm chủ được công nghệ, câu chuyện không còn dừng ở nội địa, mà đó là lúc vị thế quốc gia được định hình lại.
Việt Nam có cơ hội chuyển từ một nền kinh tế chủ yếu “xuất khẩu hàng hóa” sang “xuất khẩu tri thức - công nghệ”, thông qua các sản phẩm phần mềm, giải pháp AI, robot hay UAV. Đây không chỉ là sự thay đổi về cơ cấu xuất khẩu, mà là sự dịch chuyển lên một nấc thang hoàn toàn khác trong chuỗi giá trị toàn cầu, nơi giá trị gia tăng cao hơn và quyền định hình thị trường cũng lớn hơn.
Vì vậy, ở cấp độ cao nhất, câu chuyện không còn là tăng trưởng bao nhiêu phần trăm, mà là TP.HCM có trở thành nơi hiện thực hóa khát vọng “cường quốc tự chủ” của Việt Nam hay không.
...................
ThS NGUYỄN TRÚC VÂN, Giám đốc Trung tâm Mô phỏng và dự báo kinh tế - xã hội thuộc Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM:
Thể chế vượt trội mở đường tăng trưởng 2 con số
Tính đến tháng 4-2026, Luật Đô thị đặc biệt hiện đang được TP.HCM xây dựng dự thảo. Bộ Chính trị đã đồng ý chủ trương, TP.HCM đã ban hành Kế hoạch 146/KH-UBND năm 2026 để triển khai, dự kiến hoàn thiện thẩm tra vào cuối tháng 9-2026 và trình Quốc hội thông qua vào cuối năm 2026. Đây được xem là bước tiến quan trọng sau các nghị quyết đặc thù như Nghị quyết 98, Nghị quyết 188 và Nghị quyết 260.
TP.HCM kiên định đặt mục tiêu tăng trưởng GRDP hai con số (≥10%) cho năm 2026 và 10%-11% trong giai đoạn 2026-2030, trở thành mục tiêu chiến lược của Ban Thường vụ Thành ủy. Quý I-2026, tăng trưởng đã đạt trên 8%, cao hơn các năm trước nhưng để đạt tăng trưởng hai con số cả năm cần duy trì mức 11,5%-12,5% ở các quý còn lại. Luật Đô thị đặc biệt được lãnh đạo TP và nhiều chuyên gia đánh giá là “đại cú hích”, “đòn bẩy thể chế cốt lõi” và “chìa khóa” để bứt phá tăng trưởng bền vững.
Sau sáp nhập với Bình Dương và Bà Rịa-Vũng Tàu, TP.HCM đã hình thành một siêu đô thị lớn nhất nước với quy mô kinh tế khổng lồ (đóng góp 23%-25% GDP cả nước). Tuy nhiên, các cơ chế hiện hành vẫn tồn tại nhiều điểm nghẽn như: (1) Thủ tục hành chính rườm rà, phân cấp, phân quyền chưa đủ mạnh; (2) Hạn chế trong huy động nguồn lực (đất đai, tài chính đô thị, đầu tư công - tư); (3) Khó khăn trong quản trị đô thị quy mô lớn, chuyển đổi số, xanh và liên kết vùng; (4) Tăng trưởng chủ yếu dựa vào vốn và lao động, chưa chuyển mạnh sang năng suất, khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo.
Vì vậy, Luật Đô thị đặc biệt nhằm hướng đến việc chuyển từ “cơ chế đặc thù” (thí điểm) sang thể chế vượt trội, ổn định, dài hạn, giúp TP.HCM chủ động kiến tạo chính sách thay vì chỉ thực thi.
Luật Đô thị đặc biệt dự kiến được thiết kế với tư duy “kiến tạo phát triển”, tập trung phân cấp, phân quyền tối đa và trao cơ chế vượt trội, góp phần thúc đẩy tăng trưởng hai con số.
Thứ nhất là giải phóng nguồn lực và tháo gỡ điểm nghẽn thể chế. Dự thảo Luật Đô thị đặc biệt nhằm hướng đến trao thẩm quyền lớn hơn cho TP.HCM trong quản lý đất đai, quy hoạch, đầu tư, ngân sách và chọn nhà đầu tư chiến lược; rút ngắn thủ tục hành chính, đặc biệt trong đầu tư công - tư (PPP), chấp thuận dự án nhanh hơn, giúp giải ngân vốn đầu tư công và thu hút FDI, FII mạnh mẽ. Bên cạnh đó, dự thảo Luật Đô thị đặc biệt chú trọng đến tạo công cụ tài chính đô thị mới (trái phiếu đô thị, quỹ phát triển vùng, cơ chế chia sẻ lợi ích từ đất đai...).
Thứ hai là thúc đẩy các động lực tăng trưởng mới. Dự thảo Luật Đô thị đặc biệt chú trọng đến việc thúc đẩy các động lực tăng trưởng mới như cho phép TP.HCM thử nghiệm thể chế mới về tài chính, công nghệ, trí tuệ nhân tạo. Điều này thật sự có ý nghĩa trong bối cảnh thành lập Trung tâm tài chính quốc tế Việt Nam tại TP.HCM. Bên cạnh đó, dự thảo Luật Đô thị đặc biệt cũng hướng đến ưu tiên phát triển kinh tế số, kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn, đổi mới sáng tạo và khoa học công nghệ; hỗ trợ chuyển đổi mô hình tăng trưởng.
Thứ ba là tăng cường liên kết vùng và mở rộng không gian phát triển. Luật Đô thị đặc biệt sẽ hỗ trợ liên kết vùng Đông Nam Bộ - Tây Nam Bộ, tạo động lực lan tỏa cho tăng trưởng chung của khu vực phía Nam; cho phép TP.HCM chủ động quy hoạch tổng thể siêu đô thị, mở rộng không gian, phát triển hạ tầng giao thông, logistics và các khu vực đặc biệt.
Luật Đô thị đặc biệt sẽ phát huy vai trò hơn nữa đối với việc thúc đẩy hoàn thành mục tiêu tăng trưởng hai con số, đặc biệt trong bối cảnh TP đang tiến hành xây dựng quy hoạch tổng thể TP.HCM. Vì vậy, đây sẽ là hai đòn bẩy lớn giúp TP chuyển từ vị thế “thực thi” sang “chủ động kiến tạo”, từ tăng trưởng dựa vào nguồn lực sẵn có sang tăng trưởng chất lượng cao.
Tóm lại, Luật Đô thị đặc biệt đóng vai trò then chốt, mang tính chiến lược để TP.HCM vượt qua giới hạn hiện tại, giải phóng tối đa tiềm năng và hoàn thành mục tiêu tăng trưởng hai con số một cách bền vững. Nếu Luật Đô thị đặc biệt được thông qua với những cơ chế vượt trội, sẽ tạo sức bật mạnh và nền tảng tăng trưởng cho cả giai đoạn 2026-2030, góp phần quan trọng vào mục tiêu tăng trưởng hai con số của cả nước. Bên cạnh đó, sẽ góp phần giúp TP.HCM khẳng định vai trò cực tăng trưởng quốc gia, trung tâm tài chính - đổi mới sáng tạo khu vực, thu hút đầu tư chiến lược và nhân tài. Đặc biệt, sẽ là một trong những yếu tố hỗ trợ giải quyết hài hòa các mối quan hệ trong Cương lĩnh 2011 đổi mới - ổn định - phát triển; tăng trưởng - công bằng; tự chủ - hội nhập.
PGS-TS PHẠM THỊ THANH XUÂN (*)
Nguồn PLO : https://plo.vn/luat-do-thi-dac-biet-tphcm-la-be-phong-cua-6-cong-nghe-chien-luoc-post906302.html