Mối tình muộn và bi kịch bên suối

Mối tình muộn và bi kịch bên suối
5 giờ trướcBài gốc
Hồi ức buồn từ những ngày nắng muộn
Trước bục khai báo, bị cáo Võ Văn Tập (55 tuổi, trú xã Kỳ Lạc, tỉnh Hà Tĩnh) đứng bất động, gương mặt vốn dĩ lam lũ của người đàn ông vùng sơn cước nay hiện rõ vẻ khắc khổ của một thân phận đã đi qua quá nửa đời người nhưng rồi lại để bản năng dẫn lối vào lầm lạc. Từng dòng cáo trạng chậm rãi vang lên đã khơi lại một bi kịch bắt nguồn từ những hờn ghen âm ỉ trong một mối tình muộn…
Phía dưới khán phòng, những ánh mắt dõi theo không chỉ để chờ đợi một bản án định tội mà dường như còn tìm kiếm lời giải cho cái ranh giới mong manh giữa yêu thương và tội ác. Trong sự im lặng bao trùm của phiên tòa, mỗi tình tiết được lật mở như phơi bày lại sự tàn khốc trong cơn ghen mù quáng – thứ đã đẩy một người đàn ông vốn dĩ hiền lành vào vòng xoáy tội lỗi.
Hội đồng xét xử vụ án.
Câu chuyện bắt đầu từ đầu năm 2025, khi Tập nảy sinh tình cảm với chị Nguyễn Thị T. (52 tuổi, trú tại xã Kỳ Khang). Ở cái tuổi ngoài 50, vốn dĩ người ta tìm đến nhau để sẻ chia niềm vui nỗi buồn lúc xế bóng, nhưng với Tập, tình cảm này lại đi kèm với sự chiếm hữu cực đoan. Trong quá trình qua lại, Tập biết ông L.Đ.U (SN 1958) cũng là người quen và thường xuyên ghé thăm nhà chị T.
Mâu thuẫn âm ỉ cháy khi ông U. từng có lời đe dọa sẽ "dạy cho Tập một bài học" nếu còn thấy Tập xuất hiện tại đây. Thay vì chọn cách đối thoại văn minh, Tập chọn cách tích tụ sự bực tức để rồi biến nó thành hành động trả thù tàn độc.
Khoảng 19 giờ 30 phút ngày 19/7/2025, dưới ánh đèn mờ ảo của vùng quê nghèo, Tập tìm đến nhà chị T. và thấy bóng dáng ông U cũng vừa xuất hiện, cơn ghen trong lòng Tập bùng phát dữ dội. Không xông ra đối chất, bị cáo lén lút nấp vào bụi cây trước cổng nhà như một “con thú” đang rình rập "con mồi".
Tại đây, Tập nhặt một hòn đá thủ sẵn, khi ông U không chút phòng bị, Tập từ phía sau lao đến, dùng sức ném thẳng hòn đá vào gáy nạn nhân khiến ông U đổ gục xuống đất, bất tỉnh.
Đứng trước nạn nhân đã nằm bất động, thay vì giật mình tỉnh ngộ để tìm cách cứu giúp, bị cáo lại chọn đi tiếp trên con đường sai lầm. Trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm tối vùng quê, Tập kéo nạn nhân ra khu vực khe suối Cơn Gụ vắng vẻ, tại đây, những hành vi tấn công nạn nhân một lần nữa lặp lại phơi bày sự lạnh lùng của một kẻ đã bị cơn ghen lấn át hoàn toàn. Chỉ đến khi tin chắc rằng đối phương không còn khả năng phản kháng, Tập mới vứt bỏ hung khí, lặng lẽ rút lui vào rừng sâu.
Kỳ tích đã xảy ra khi một tiếng đồng hồ sau, ông U tỉnh lại, dùng chút sức tàn cuối cùng bò ngược từ khe suối vào nhà chị T. để kêu cứu. Cuộc chạy đua với tử thần kéo dài xuyên đêm từ Hà Tĩnh ra Hà Nội đã giúp ông U giữ được mạng sống nhưng những thương tổn để lại trên cơ thể lên đến 68%.
Về phần Võ Văn Tập, biết không thể trốn tránh pháp luật, bị cáo đã ra đầu thú.
Khi sai lầm phải trả giá
Tại phiên xử, bị cáo Tập đứng run rẩy, đôi tay bám chặt vào nhau. Khi được hỏi về động cơ gây án, bị cáo chỉ biết cúi đầu lí nhí: "Vì bị hại đe dọa nên bị cáo sợ và bực tức, không kiềm chế được bản thân". Lời bào chữa ấy ngay lập tức bị Hội đồng xét xử bác bỏ.
Bị cáo Võ Văn Tập tại phiên tòa.
Chủ tọa phiên tòa nhấn mạnh: “Bị cáo nói vì 'sợ' mà gây án nhưng hành động của bị cáo lại mang tính chất chủ động, rình rập và truy sát đến cùng. Khi nạn nhân đã gục ngã, lẽ ra bản năng thiện lương phải thôi thúc bị cáo dừng lại nhưng bị cáo lại kéo họ ra suối để tiếp tục tấn công. Đó không phải là nỗi sợ, đó là sự tàn độc và coi thường tính mạng con người".
HĐXX tiếp tục phân tích: Hành vi kéo nạn nhân ra suối để tiếp tục tấn công vào vùng trọng yếu thể hiện mục đích giết người rõ rệt. Việc nạn nhân không chết là nằm ngoài ý chí của bị cáo. Đây là hành vi có tính chất côn đồ, xâm phạm nghiêm trọng đến sức khỏe, tính mạng của người khác và gây mất an ninh trật tự tại địa phương.
Nhận định hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, có tính chất côn đồ và quyết tâm thực hiện hành vi đến cùng, việc nạn nhân không chết là nằm ngoài ý muốn của bị cáo. Sau khi cân nhắc các tình tiết, HĐXX tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Tập 13 năm tù về tội "Giết người" và phải bồi thường cho bị hại số tiền hơn 235 triệu đồng.
Phiên tòa khép lại bằng một bản án tương xứng nhưng bao trùm không gian không phải sự nhẹ lòng mà là tiếng thở dài cho những phận đời lỡ dở. Ở tuổi xế chiều, khi đáng lẽ được an yên đi qua những ngày nắng muộn, Võ Văn Tập lại để vòng xoáy "yêu - hận" thiêu rụi lý trí.
Vụ án còn là nốt lặng xót xa về một chữ "tình" đặt sai chỗ. Khi yêu thương bị nhuốm màu bạo lực và sự kiểm soát, nó không còn là bến đỗ bình yên mà đã trở thành vực thẳm của sự hủy diệt. Kẻ dùng bạo lực để giành giật tình cảm thực chất đã đánh mất ngay từ giây phút bắt đầu, tình yêu không thể nảy mầm trên mảnh đất của sự cưỡng cầu. Nếu không thể bao dung để cùng đi tiếp, hãy chọn cách rời đi trong thanh thản để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. Bởi chỉ có sự tôn trọng mới giúp con người giữ được phần thiện lương của mình thay vì để bản năng kéo tuột vào bóng tối của những sai lầm không thể cứu vãn.
Bá Mạnh
Nguồn Công Lý : https://congly.vn/moi-tinh-muon-va-bi-kich-ben-suoi-516126.html