Tiền đổ về như nước
Kể từ khi Sir Alex Ferguson vĩ đại lùi bước về hậu trường vào năm 2013, khoảng thời gian MU phải cay đắng đứng ngoài lề sân chơi số một châu Âu là không hề nhỏ. Gần như cứ 1-2 mùa tham dự là họ lại vắng bóng 1-2 mùa sau đó. Mùa giải 2025/26 này cũng không ngoại lệ. Từng có những thời điểm đen tối, người hâm mộ tưởng chừng như sẽ phải tiếp tục chứng kiến đội bóng con cưng làm khán giả, không chỉ ở sân chơi Champions League mà cả Europa League.
Thậm chí đến vé Conference League, họ cũng xa tầm với. Thế nhưng, bước ngoặt đã đến vào tháng 1. Việc Michael Carrick mạnh dạn tiếp quản chiếc ghế nóng trong vai trò "chữa cháy" đã tạo ra một cú bứt phá ngoạn mục. Bằng sự điềm tĩnh và tỉnh táo, Carrick đã lèo lái con thuyền MU đi đúng hướng, hoàn thành xuất sắc mục tiêu cốt lõi mà giới thượng tầng đặt ra, thậm chí còn hoàn thành sớm 3 vòng đấu sau khi chốt hạ tấm vé Cúp C1 châu Âu bằng thắng lợi trước Liverpool.
Với việc trở lại sân chơi số 1 lục địa già, MU đang đứng trước một mỏ vàng. Gia tăng doanh thu là lợi ích nhãn tiền nhất. Tương tự mọi CLB giành quyền góp mặt ở vòng phân hạng Champions League, MU sẽ lập tức nhận được khoảng 16 triệu bảng Anh tiền tham dự, bên cạnh đó là tiền bản quyền truyền hình. Ước tính đội bóng này sẽ bỏ túi ít nhất 27 triệu bảng Anh cho suất góp mặt ở Cúp C1 châu Âu.
Bên cạnh đó là những khoản thưởng cho thành tích thi đấu dựa theo thực tế. Nếu vào vòng trong, số tiền sẽ tăng phi mã vì các vòng knock-out mới thực sự là "mỏ vàng", với mức tiền thưởng tăng theo cấp số nhân qua từng vòng. Giả sử như MU lọt vào vòng tứ kết (Tốp 8), đi kèm với phong độ ổn định ở vòng bảng, CLB này có thể kỳ vọng thu về tối thiểu 100 triệu bảng Anh từ UEFA.
Sức hút của Champions League còn tạo hiệu ứng lan tỏa đến mọi ngóc ngách thương mại. Về mảng bán vé, ít nhất 4 trận đấu vòng phân hạng sẽ diễn ra tại Old Trafford mùa tới. Dự kiến 4 trận đấu đó sẽ giúp họ kiếm về thêm 40 triệu bảng.
Các nhãn hàng sẽ trở lại gõ cửa MU
Về thương mại, sự trở lại đấu trường C1 ngay lập tức "giải cứu" hợp đồng tài trợ áo đấu trị giá 100 triệu bảng Anh/mùa với Adidas. Chiến dịch 2025/26, do vắng mặt ở sân chơi châu lục nên MU mất 10 triệu bảng Anh (đối tác kích hoạt điều khoản phạt rủi ro).
Tấm vé C1 sẽ mang về cho họ thêm nguồn thu từ tài trợ, ít nhất là 10 triệu bảng từ Adidas. Các nguồn thu vệ tinh khác cũng tăng trưởng theo, từ Megastore (250.000 đến 300.000 bảng Anh mỗi ngày có trận đấu) đến doanh thu từ khách tham quan bảo tàng CLB, sân Old Trafford cùng hàng loạt tiện ích khác.
Quan trọng nhất là việc nâng tầm giá trị thương hiệu. Thỏa thuận áo tập 24 triệu bảng Anh/năm với Tezos đã đáo hạn và hợp đồng trên tay áo với DXC Technology sẽ khép lại vào hè này. Việc có mặt tại đấu trường lớn nhất châu Âu sẽ là vũ khí đàm phán hạng nặng để MU thu hút những bản hợp đồng béo bở mới.
Tăng sức hút trên thị trường chuyển nhượng
Trên thị trường chuyển nhượng, MU vẫn luôn bạo chi ngay cả khi không dự cúp châu Âu, điển hình như việc ném 300 triệu bảng Anh vào mùa Hè 2025 để chiêu mộ Matheus Cunha, Bryan Mbeumo, Benjamin Sesko, Senne Lammens và Diego Leon. Nhưng rõ ràng khi trở lại sân chơi số 1 lục địa già, họ vẫn dễ mua sắm hơn.
Tấm vé C1 vẫn là nền tảng cốt lõi. Nó giúp việc chi tiêu trở nên bền vững, hạn chế vay mượn, đồng thời là thỏi nam châm quyền lực để thu hút các mục tiêu hàng đầu. Thậm chí MU cũng có thể ép giá ngược trở lại các đội bóng muốn bán vì bản thân cầu thủ luôn coi việc dự Champions League là ưu tiên.
Có đôi chút điểm trừ vì tấm vé này có thể gây khó khăn cho việc thanh lý nhân sự (hợp đồng của một số ngôi sao như Marcus Rashford hay Andre Onana có điều khoản tự động tăng 25% lương khi đội đoạt vé đi Cúp C1 châu Âu). Nhưng nhìn chung, lợi ích vẫn là khổng lồ, gấp rất nhiều lần những “tác dụng phụ”.
Đảm bảo tương lai cho HLV Michael Carrick
Không thể quên bài toán băng ghế chỉ đạo. Champions League là mục tiêu tối thượng của MU sau sự ra đi của Ruben Amorim. Giờ đây, khi Carrick hiện thực hóa được mục tiêu đó, đặc biệt là sau chiến thắng 3-2 trước Liverpool. Kết quả này giúp MU tái hiện chiến tích mùa 2015/16 (thắng Liverpool cả 2 trận đi và về một mùa), đồng thời giúp Carrick xây chắc chiếc ghế đang ngồi.
Dù CLB vẫn khẳng định đang tiến hành quy trình tuyển chọn kỹ lưỡng nhằm tránh vết xe đổ bổ nhiệm vội vàng Ole Gunnar Solskjaer hồi tháng 3/2019, song khó có thể phủ nhận vị thế của Carrick đang là rất chắc chắn.
Khi danh sách ứng viên chất lượng dần thu hẹp, bản thân Michael Carrick đã tự tay giành lấy cơ hội không thể tuyệt vời hơn để danh chính ngôn thuận dẫn dắt MU theo ràng buộc dài hạn.
Thử thách cực đại về lịch thi đấu
Tuy nhiên, niềm vui tài chính đi liền với thách thức vận hành. Với vỏn vẹn 40 trận đấu, 2025/26 là mùa MU thi đấu ít nhất trong vòng 111 năm qua. Đơn giản vì họ bị loại khỏi các đấu trường Cúp từ sớm, lại không có vé dự đấu trường châu Âu. Nói một cách dễ hiểu, MU chỉ thi đấu 38 trận ở Ngoại hạng Anh và 2 trận Cúp quốc nội. Có giai đoạn đến 3 tuần đội bóng này mới ra sân.
Ở tuổi 31, Shaw khó đảm bảo thể lực nếu ra sân với mật độ dày
Không thể phủ nhận một CLB như MU có lịch thi đấu thuận lợi cũng góp phần giúp họ thăng hoa. Nhưng từ mùa sau, họ sẽ trở lại với nhịp bận rộn quen thuộc. Việc chuyển đổi đột ngột từ nhịp độ 7 ngày/trận sang guồng quay 3-4 ngày/trận sẽ là một cú sốc lớn với các ngôi sao vốn không có nền tảng sung mãn như Shaw, Bruno, Mbeumo...
Các buổi tập sẽ phải chuyển trọng tâm từ chiến thuật sang phục hồi. Đội bóng có thể sẽ phải đến địa điểm sân khách muộn hơn để tranh thủ tập luyện, hoặc phải phục hồi ngay tại khách sạn sau trận đấu, khiến cầu thủ đối diện với áp lực thể trạng lẫn tâm lý nhiều hơn.
Đáng lo ngại hơn, 2026/27 là chiến dịch châu Âu đầu tiên kể từ khi CLB hoàn tất công cuộc tái cơ cấu, cắt giảm 450 nhân sự. Họ đã thu hẹp quy mô hoạt động xuống. Nhưng khi guồng quay trở nên bận rộn hơn, ê kíp hậu cần sẽ phải làm việc vất vả hơn, điển hình như bộ phận y tế và phân tích dữ liệu, rồi bộ phận chăm sóc cầu thủ… Tất cả sẽ vận hành với cường độ cao hơn. Và trên hết, các cầu thủ sẽ phải cày ải nhiều hơn, dẫn tới phong độ khó được đảm bảo.
Newcastle thi đấu tệ ra sao sau một mùa giải dự đấu trường châu lục, tương tự là Nottingham (suýt rớt hạng khi phải đá Cúp C3 châu Âu)… Ở các giải khác là Bilbao, Sociedad, Lyon, Atalanta… Đó là những minh chứng rõ ràng nhất cho việc một đội bóng quen với nhịp tranh tài quốc nội bỗng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
So sánh luôn là khập khiễng, vì MU có tiềm lực, có ADN của kẻ chinh phục chứ không phải là các CLB tầm trung bình khá như Sociedad, Lyon, Atalanta… Nhưng chỉ cần nhìn vào chính MU các mùa trước, khi họ thi đấu tệ vì bận tranh tài trên nhiều mặt trận, NHM có thể mường tượng ra vô số thách thức đang chờ đón Quỷ đỏ ở chiến dịch 2026/27.
Đặng Lai