Mùa gặt miền quê nội

Mùa gặt miền quê nội
4 giờ trướcBài gốc
Quê nội tôi, vùng chiêm trũng vẫn vậy, ruộng sâu, nước nặng. Chỉ có mùa gặt là đổi thay theo năm tháng, và ký ức thì dường như cứ ở lại nguyên vẹn trong lòng người.
Ngày trước, mùa gặt quê tôi là mùa của nhọc nhằn. Từ tinh mơ, khi sương còn đọng trên đầu bông lúa, người làng đã í ới gọi nhau ra đồng. Những chiếc liềm cong được mài sắc, đưa lên cắt lúa, ánh nắng chiếu vào lại lóe lên những tia sáng nhỏ, lấp lánh giữa cái nắng hanh hao của miền Trung. Tiếng liềm xén lúa xào xạc, tiếng người gọi nhau, tất cả hòa lại thành một âm thanh rất riêng, thứ âm thanh mà đi xa rồi mới thấy nhớ. Người gặt cúi xuống, lặng lẽ và bền bỉ. Lưng áo sẫm màu mồ hôi. Những bó lúa sau khi cắt được dựng lên, chụm đầu vào nhau như những chóp nón vàng im lặng giữa đồng. Đẹp đấy, nhưng cũng là vẻ đẹp của nhọc nhằn, gian khó. Lúa vác trên vai, lội qua những bờ ruộng đưa về nơi khô ráo. Những chiếc xe kéo lặc lè, chở rơm rạ cao ngất, nghiêng ngả trên con đường đất, như đang cõng cả một mùa nắng gió.
Có những cánh đồng ven sông, lúa lại theo đò mà về. Những con đò thấp thoáng giữa làn nước lặng, nặng trĩu bông lúa, chầm chậm trôi. Mỗi lần nhấn mái chèo, những bông lúa lại chấm mặt nước sông như thể muốn về lại dòng nước để được tân sinh. Cảnh ấy, sao mà hiền, mà sâu, mà cứ in vào lòng người như một nỗi nhớ không gọi tên. Trong ký ức của tôi, mùa gặt ngày xưa ở quê nội luôn gắn với sự lam lũ. Nhưng lạ thay, nó cũng đầy ắp niềm vui. Vui vì lúa được mùa, vui vì những bữa cơm giữa đồng với canh rau tập tàng, cá kho mặn mà ngon đến lạ. Vui cả khi được đi sau người gặt nhặt từng bông lúa sót, hay nghịch ngợm trên những đống rơm mới.
Chiều xuống, cả cánh đồng như chậm lại. Người ta quây quần đập lúa. Hạt thóc văng ra, rơi xuống lả tả như mưa. Âm thanh đó vang lên đều đều, như nhịp thở thường nhật của đồng quê. Hạt gạo khi ấy không chỉ là lương thực, nó là mồ hôi, là nắng gió, là cả những ngày dài cặm cụi không tên.
Mùa gặt xưa. (Ảnh minh họa - Nguồn Internet)
Rồi thời gian đi qua, mang theo những đổi thay rất khẽ mà rất sâu.
Mùa gặt bây giờ nhanh hơn, gọn hơn. Không còn những hàng người cúi mình gặt lúa. Tiếng liềm xưa đã nhường chỗ cho tiếng máy gặt đập liên hợp rền vang. Chỉ một vòng máy chạy qua, lúa đã được cắt, tuốt, đóng bao gọn gàng. Những con đường nội đồng rộng mở, xe tải vào tận ruộng. Lúa vừa gặt xong đã có người đến mua, cân đo ngay tại chỗ. Người nông dân không còn phải vác từng bó lúa nặng trĩu, không còn những đêm đập lúa đến kiệt sức. Mồ hôi vẫn có, nhưng nhẹ đi rất nhiều. Trên những gương mặt rám nắng, nụ cười cũng vì thế mà thoải mái hơn và thấy rõ niềm vui của một mùa gặt đã bớt nhọc nhằn. Chỉ có điều, giữa cái mới mẻ, hiện đại ấy, vẫn còn những điều khiến lòng người chùng xuống. Đó là những cột khói đốt rơm rạ lững lờ bay lên cuối cánh đồng khi chiều tà. Khói trắng bảng lảng, mỏng tang, như sương cuốn theo cả một miền ký ức đang chậm rãi trở về.
Tôi đứng nhìn, chợt thấy lòng mình lặng lại. Khói ấy không chỉ là khói, mà là hương của rơm rạ, của quê nhà, của những mùa gặt đã đi qua. Mùa gặt hôm nay nhanh hơn, gọn gàng hơn, hiệu quả hơn. Nhưng mùa gặt ngày xưa lại chậm rãi, nhọc nhằn mà đậm tình hơn. Nó gắn kết con người với nhau, gắn con người với ruộng đồng bằng những sợi dây vô hình mà bền chặt.
Đổi thay là điều tất yếu. Không ai muốn quay lại những ngày tháng vất vả ấy. Nhưng ký ức về một mùa gặt xưa, nơi từng hạt thóc, cọng rơm đều thấm đẫm ký ức, thấm đẫm mồ hôi và tình người vẫn sẽ luôn ở lại trong tôi, để mỗi lần trở về, lòng người lại đầy lên những thương nhớ không gọi thành tên.
Dương Linh
Nguồn Quảng Trị : https://baoquangtri.vn/van-hoa/202605/mua-gat-mien-que-noi-a2c1e07/