Mỹ đang triển khai chiến dịch giải cứu phi công bị bắn rơi trên đất Iran ra sao?

Mỹ đang triển khai chiến dịch giải cứu phi công bị bắn rơi trên đất Iran ra sao?
5 giờ trướcBài gốc
Khi chiếc tiêm kích đa năng 2 chỗ ngồi F-15E Strike Eagle bị bắn rơi ở miền nam Iran, ưu tiên số 1 của Mỹ chính là cứu nạn tổ lái, trước khi đối phương tiếp cận.
Trong học thuyết tìm kiếm cứu nạn chiến đấu CSAR, đây là tình huống khó nhất: phi công còn sống, nhưng đang nằm giữa lãnh thổ đối địch với đang bị truy lùng gắt gao.
Toàn bộ hệ thống từ vệ tinh, máy bay không người lái trinh sát, tình báo đến đặc nhiệm cứu hộ lập tức chuyển sang “chế độ săn tìm ngược”, chạy đua để tìm phi công sống sót.
Mũi nhọn đầu tiên của chiến dịch là trực thăng cứu nạn chiến đấu HH-60W Jolly Green II. Đây là biến thể trực thăng chuyên dụng phát triển từ Black Hawk, được tối ưu cho nhiệm vụ thu hồi phi công sau chiến tuyến.
Trực thăng dài 19,8 m, đường kính cánh quạt chính 16,4 m, trọng lượng cất cánh tối đa 10,7 tấn, tốc độ hành trình khoảng 280 km/h.
Khoang cabin đủ chỗ cho đội quân y chiến trường, cáng cứu thương và phi công bị thương, trong khi 2 cửa bên có thể lắp súng máy xoay 6 nòng M134 Minigun cỡ 7,62 mm hoặc súng máy hạng nặng Browning M2 cỡ 12,7 mm để áp chế hỏa lực mặt đất.
Vấn đề lớn nhất là khoảng cách. Phi công có thể rơi sâu hàng trăm km trong lãnh thổ Iran, khiến trực thăng không đủ nhiên liệu cho hành trình vào - ra nếu không được hỗ trợ.
Vì vậy, máy bay tìm kiếm cứu nạn chiến đấu HC-130J Combat King II trở thành “xương sống” của toàn chiến dịch.
Dòng máy bay này dài 29,8 m, sải cánh 40,4 m, tốc độ hành trình khoảng 585 km/h, tầm bay hơn 6.400 km và có khả năng tiếp dầu trên không cho 2 trực thăng HH-60W cùng lúc.
Chính khả năng này cho phép đội cứu hộ bay đường vòng tránh radar, bám địa hình thấp rồi rút lui an toàn.
Lớp bảo vệ tiếp theo là hỏa lực chế áp. Nếu khu vực có nguy cơ xuất hiện lực lượng mặt đất, Mỹ thường dùng cường kích yểm trợ đường không tầm gần A-10C Thunderbolt II làm “ô hỏa lực bay”.
Với pháo xoay 7 nòng GAU-8/A Avenger cỡ 30 mm, rocket Hydra 70 cỡ 70 mm và tên lửa không đối đất AGM-65 Maverick, A-10C có thể dọn sạch các ổ súng máy, xe cơ giới hoặc xuồng tuần tra nếu chiến dịch diễn ra gần vùng duyên hải.
Ngoài ra, máy bay tác chiến điện tử và tiêm kích tàng hình cũng có thể tạo hành lang nhiễu radar để HH-60W tiếp cận.
Yếu tố sống còn của chiến dịch lại nằm ở chính phi công bị bắn rơi.
Nhờ chương trình SERE - Sinh tồn, Né tránh, Kháng cự và Thoát hiểm - họ được huấn luyện để ẩn nấp, tìm nước, giảm tín hiệu nhiệt và chỉ phát tín hiệu mã hóa khi lực lượng cứu hộ đã ở rất gần.
Điều này giúp hạn chế nguy cơ Iran dùng tín hiệu giả hoặc phục kích đội cứu nạn. Trong thực tế, thời điểm ban đêm luôn được ưu tiên vì Mỹ có ưu thế áp đảo về kính nhìn đêm, cảm biến hồng ngoại và dẫn đường chính xác.
Ở góc độ chiến lược, Mỹ chấp nhận đưa cả một phi đội cứu nạn vào lãnh thổ Iran không chỉ để cứu người, mà còn để bảo vệ bí mật chiến dịch.
Phi công F-15E nắm rõ dữ liệu đường bay, cấu hình bom đạn, quy trình chế áp phòng không và tác chiến điện tử. Nếu bị bắt, thiệt hại có thể vượt xa chiếc tiêm kích bị mất.
Vì thế, CSAR trên đất Iran không chỉ là nhiệm vụ cứu hộ, mà là cuộc đua giành lại con người và cả bí mật quân sự trước khi quá muộn.
Việt Hùng
Nguồn ANTĐ : https://anninhthudo.vn/my-dang-trien-khai-chien-dich-giai-cuu-phi-cong-bi-ban-roi-tren-dat-iran-ra-sao-post644397.antd