Mỹ và kịch bản chiếm đảo Kharg: Khả năng tác chiến cùng rủi ro chiến lược

Mỹ và kịch bản chiếm đảo Kharg: Khả năng tác chiến cùng rủi ro chiến lược
2 giờ trướcBài gốc
Việc quân đội Mỹ điều động lực lượng tới Trung Đông đang làm dấy lên những đồn đoán về khả năng đổ bộ đánh chiếm đảo Kharg, điểm nút xuất khẩu dầu khí quan trọng nhất của Iran. Tuy nhiên, giới chuyên gia quân sự nhận định, dù việc chiếm đảo nằm trong tầm tay của Washington nhờ ưu thế tuyệt đối về hỏa lực, nhưng việc duy trì hiện diện lâu dài tại đây lại là một rủi ro chiến lược cực lớn.
Kharg - Huyết mạch kinh tế của Iran
Đảo Kharg chỉ rộng khoảng 20 km2 nhưng đóng vai trò sống còn khi xử lý tới 90% lượng dầu xuất khẩu của Tehran. Với khoảng 8.000 dân và hệ thống phòng không vác vai (MANPADS) được gia cố, hòn đảo này là mục tiêu ưu tiên trong bất kỳ kịch bản xung đột quân sự nào nhằm làm tê liệt kinh tế Iran.
Hiện nay, Mỹ đã điều động khoảng 1.500 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82 tới khu vực. Bên cạnh đó là hai Đơn vị Thủy quân lục chiến Viễn chinh (MEU) với quân số tổng cộng khoảng 9.000 người, tập trung quanh các tàu đổ bộ tấn công như USS Tripoli và USS Boxer.
Tương quan lực lượng và khả năng tác chiến
Về mặt kỹ thuật, Mỹ sở hữu ưu thế vượt trội để triển khai một cuộc tấn công chớp nhoáng. Các lực lượng phản ứng nhanh như Sư đoàn Dù 82 hay các nhóm MEU được thiết kế đặc thù cho nhiệm vụ xâm nhập, phá hủy hạ tầng radar và chiếm lĩnh các vị trí trọng yếu trong thời gian ngắn.
Cựu Đô đốc James Stavridis, nguyên Tư lệnh tối cao lực lượng NATO, cho rằng quân đội Iran trên đảo khó lòng trụ vững trước các đợt không kích và đổ bộ đường không quy mô lớn từ phía Mỹ. Việc nhanh chóng xóa sổ các điểm phòng thủ là điều khả thi nhờ mạng lưới hỗ trợ từ các tàu sân bay và tàu đổ bộ trong khu vực.
Rủi ro từ địa lý và chiến thuật bất đối xứng
Thách thức thực sự bắt đầu sau khi đảo Kharg bị chiếm. Hòn đảo này chỉ cách bờ biển Iran khoảng 30 km, nằm trọn trong tầm bắn của các hệ thống tên lửa hành trình, máy bay không người lái (UAV) tự sát và xuồng cao tốc chở thuốc nổ. Việc đóng quân tại đây sẽ biến binh sĩ Mỹ thành mục tiêu tĩnh cho các cuộc tấn công tiêu hao liên tục từ phía đất liền.
Đáng chú ý, việc chiếm đảo Kharg thường bị truyền thông nhầm lẫn với việc kiểm soát eo biển Hormuz. Tuy nhiên, hai vị trí này không liên quan trực tiếp về mặt địa lý tác chiến. Thay vì đổ bộ mạo hiểm, Mỹ có thể chọn phương án phong tỏa hải quân và không quân để ngăn chặn dòng chảy dầu mỏ, một giải pháp hiệu quả hơn mà không cần duy trì lục quân trên đảo.
Chiến thuật gây sức ép chính trị
Việc Mỹ triển khai lực lượng lính dù và Thủy quân lục chiến hiện nay được giới phân tích nhìn nhận là đòn cân não chính trị nhiều hơn là chuẩn bị cho một cuộc chiếm đóng. Bằng cách duy trì sự hiện diện quân sự ở mức cao, Washington buộc Tehran phải phân tán nguồn lực để đối phó với kịch bản tồi tệ nhất.
Nhìn chung, một cuộc đổ bộ quy mô lớn vào đảo Kharg khó có thể xảy ra trong tương lai gần do thiếu hụt hệ thống hậu cần cần thiết cho một cuộc chiến chiếm đóng dài hơi. Chiến thuật hiện tại của Mỹ vẫn tập trung vào răn đe và gây sức ép tối đa lên chính quyền Iran.
Tuệ Nhân
Nguồn Lâm Đồng : https://baolamdong.vn/my-va-kich-ban-chiem-dao-kharg-kha-nang-tac-chien-cung-rui-ro-chien-luoc-434091.html