Thực tế đang cho thấy một phản ứng mang tính “bản năng” tại châu Á, nơi các nền kinh tế từ Ấn Độ đến Đông Nam Á đang coi than đá là “van an toàn” để tránh tình trạng thiếu điện trong ngắn hạn.
Tuy nhiên, đây có thể là một cái bẫy “khóa carbon” đầy rủi ro, không chỉ đe dọa mục tiêu môi trường mà còn khiến nền kinh tế dễ bị “giữ làm con tin” trước những biến động giá cả toàn cầu.
Năng lượng tái tạo giờ đây không còn đơn thuần là lựa chọn vì khí hậu, mà đã trở thành một công cụ địa chính trị sắc bén. Việc sản xuất năng lượng tại chỗ giúp các quốc gia giảm thiểu rủi ro địa chính trị và tăng cường khả năng tự chủ kinh tế.
Sự phân hóa rõ rệt về khả năng chống chịu giữa các quốc gia châu Âu là bài học cho khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Bên cạnh đó, sự trở lại của điện hạt nhân, với những bước đi quyết liệt từ Việt Nam và các nước láng giềng, đang tạo nên một mảnh ghép quan trọng để đảm bảo nguồn điện nền ổn định cho các trung tâm dữ liệu và công nghiệp hiện đại.
Chính cấu trúc hệ thống năng lượng chứ không phải quy mô kinh tế mới là yếu tố quyết định khả năng sinh tồn của một quốc gia trong khủng hoảng năng lượng.
Để thấu hiểu sâu sắc hơn về những chuyển dịch mang tính thời đại này và tìm câu trả lời cho bài toán năng lượng của Việt Nam, mời quý độc giả đọc bài viết đầy đủ tại đây.
KTSG