Ngày anh cưới vợ, tôi đã say. Say đến mức không còn nhớ mình rời quán bar lúc mấy giờ, chỉ nhớ rằng đêm hôm đó, tim tôi đau hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong một căn phòng khách sạn lạnh lẽo, tôi nhìn trần nhà rất lâu, đầu óc trống rỗng, rồi với tay tìm điện thoại. Chỉ một tin nhắn thôi, nước mắt tôi đã rơi xuống không kiểm soát.
Nếu năm đó tôi không quá tùy hứng, không để cảm xúc mệt mỏi dẫn lối, có lẽ hôm nay tôi vẫn là người phụ nữ hạnh phúc bên anh. Nhưng tiếc là, đời không có chữ “giá như”.
Tôi quen anh từ những ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học. Khi ấy tôi còn trẻ, còn tự tin vào nhan sắc và tương lai của mình.
Anh hơn tôi một khóa, chín chắn, điềm đạm và rất nổi bật. Có nhiều cô gái để ý anh, nhưng anh lại chọn tôi. Ngày anh nắm tay tôi giữa sân trường, tôi đã từng nghĩ:
- Có lẽ người đàn ông này sẽ đi cùng mình cả đời.
Anh yêu tôi bằng sự kiên nhẫn và tinh tế. Nhớ tôi thích ăn gì, ghét điều gì, mỗi lần tôi buồn anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên. Có lần tôi hỏi anh:
- Nếu sau này em thay đổi, càng ngày càng khó chiều thì sao?
Anh cười dịu dàng rồi trả lời:
- Em thay đổi thế nào cũng được, miễn là vẫn ở cạnh anh.
Những năm tháng yêu nhau, tôi sống trong cảm giác an toàn tuyệt đối. Tôi tin rằng chỉ cần có tình yêu là đủ. Cho đến ngày tốt nghiệp, anh cầu hôn tôi bằng một chiếc nhẫn giản dị. Không hoa, không tiệc, chỉ có ánh mắt chân thành đến mức tôi rơi nước mắt. Anh nói:
- Bây giờ anh chưa cho em cuộc sống đủ đầy, nhưng anh hứa sẽ cho em cả tấm lòng.
Tôi đã gật đầu mà không hề do dự.
Tôi và anh đến với nhau bằng tình yêu chân thành. (Ảnh minh họa)
Hôn nhân bắt đầu, và thực tế cũng bắt đầu. Không nhà, không dư dả tiền bạc, chỉ có áp lực chồng lên mỗi ngày. Anh đi làm từ sáng đến khuya, tăng ca triền miên. Tôi thương anh, nhưng cũng mệt mỏi. Tiền tiết kiệm tăng lên rất chậm, trong khi sự kiên nhẫn trong tôi lại cạn dần.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống này quá nặng. Tôi không còn là cô gái chỉ cần yêu là đủ. Tôi muốn một cuộc sống dễ thở hơn, thoải mái hơn. Và rồi, vì tôi vẫn còn được chú ý, vẫn có người ngỏ ý quan tâm, tôi bắt đầu dao động.
Một lần cãi nhau, tôi đã buột miệng nói:
- Em mệt rồi, sống như thế này em không chịu nổi nữa.
Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu:
- Nếu em thấy mệt, anh xin lỗi vì chưa đủ giỏi.
Câu nói đó lẽ ra phải khiến tôi tỉnh táo, nhưng tôi lại chọn buông tay. Tôi không phản bội anh, nhưng tôi phản bội cuộc hôn nhân của chính mình. Tôi chủ động đề nghị ly hôn. Anh không níu kéo, không trách móc, chỉ ký vào đơn với vẻ bình thản đến đau lòng.
Tôi rời đi với niềm tin rằng mình sẽ sống tốt hơn. Quả thật, sau ly hôn, tôi không còn thiếu tiền, không còn phải lo từng khoản chi tiêu, nhưng tôi lại thiếu anh. Tôi thiếu cảm giác được quan tâm thật lòng, thiếu một người sẵn sàng vì tương lai chung mà chịu khổ cùng tôi.
Tôi quen những người đàn ông khác, nhưng càng quen càng thất vọng. Ở ai tôi cũng cố tìm hình bóng của anh, rồi lại nhận ra không ai giống anh cả. Đến lúc tôi đủ dũng khí để quay lại thì đã quá muộn. Tôi nhận được tin anh sắp kết hôn.
Ngày đó tôi không đến dự đám cưới. Tôi không đủ mạnh mẽ để nhìn người đàn ông từng gọi tôi là “vợ” nắm tay người phụ nữ khác. Tôi chọn cách uống rượu để trốn chạy, uống đến khi không còn biết đau là gì nữa.
Sau ly hôn, tôi không còn thiếu tiền, không còn phải lo từng khoản chi tiêu, nhưng tôi lại thiếu anh. (Ảnh minh họa)
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong khách sạn, tôi thấy tin nhắn của anh. Vẫn là giọng điệu quen thuộc, vẫn là sự quan tâm ấy, nhưng lần này không còn thuộc về tôi. Anh nhắn:
- Sau này đừng uống nhiều như vậy nữa, không tốt cho sức khỏe.
Rồi anh nói hôm qua là ngày anh cưới, không thể đến đón tôi, đã nhờ bạn sắp xếp cho tôi chỗ nghỉ. Cuối cùng là một câu khiến tim tôi vỡ vụn:
- Hãy xóa số anh đi, anh không muốn vợ mình hiểu lầm. Anh đã bắt đầu cuộc sống mới rồi.
Tôi khóc đến cạn nước mắt. Không phải vì anh vô tình, mà vì anh quá tử tế. Sự tử tế đó khiến tôi hiểu, lần này anh sẽ không quay đầu lại nữa.
Giờ đây tôi mới thấm thía một điều, trong hôn nhân, điều quan trọng nhất không phải là ai yêu nhiều hơn, mà là cả hai có đủ độc lập để cùng đi xa hay không. Độc lập về kinh tế, độc lập về tinh thần. Đừng đặt cả cuộc đời mình lên vai người khác, cũng đừng tin rằng tình yêu có thể che chở bạn suốt đời.
Một sai lầm nhất thời, có thể phải trả giá bằng cả một đời bỏ lỡ. Và nỗi đau lớn nhất của tôi, không phải là mất đi một người đàn ông, mà là đánh mất người đã từng sẵn sàng cùng tôi chịu khổ, khi tôi còn chưa học được cách trân trọng.
Cẩm Tú/PNPL