Sáng 6/4, tọa đàm "Hành trình từ lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo: Bước tiến mới của nghệ thuật số và di sản tại Việt Nam" diễn ra tại Trung tâm Điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội, Bảo tàng Hà Nội.
Tọa đàm mở ra những góc nhìn đa chiều về hành trình phát triển của nghệ thuật số tại Hà Nội.
Quang cảnh tọa đàm
Họa sĩ, ThS. Phạm Trung Hưng cho rằng, trước năm 2019, nghệ thuật số tại Việt Nam vẫn chủ yếu dừng lại ở mức trình chiếu thị giác, thiếu yếu tố tương tác và chưa thực sự được xem như một chất liệu sáng tạo độc lập.
Một trong những cột mốc đáng nhớ của hành trình này là năm 2019, khi triển lãm về danh họa Bùi Xuân Phái tại Hà Nội lần đầu tiên ứng dụng công nghệ số ở quy mô đáng kể.
Từ những hình ảnh tĩnh, tranh của ông được “hồi sinh” bằng các kỹ thuật trình chiếu, mở ra trải nghiệm thị giác mới mẻ cho công chúng.
Theo họa sĩ Phạm Trung Hưng, đó là bước ngoặt để nghệ thuật số vượt khỏi giới hạn, trở thành không gian nhập vai - nơi người xem có thể tương tác với tác phẩm.
Các diễn giả khẳng định nghệ thuật số và ứng dụng công nghệ trong bảo tồn và phát huy di sản ngày càng phổ biến
Cùng chung quan điểm, TS. Trần Hậu Yên Thế nhấn mạnh vai trò của công nghệ trong việc tạo ra sự hứng khởi cho công chúng.
Những sự kiện như Lễ hội Thiết kế sáng tạo Hà Nội đã cho thấy, khi công nghệ được sử dụng đúng cách, di sản không chỉ được bảo tồn mà còn trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho đời sống đương đại.
Ở góc nhìn quốc tế, họa sĩ, giám tuyển Nguyễn Thế Sơn dẫn chứng từ các kỳ Venice Biennale, nơi nghệ thuật số và trí tuệ nhân tạo chiếm tỷ trọng ngày càng lớn.
Theo ông, việc các đơn vị trên thế giới và cả Việt Nam ứng dụng mapping hay trình chiếu đa phương tiện đã trở thành xu hướng phổ biến, giúp “làm sống lại” di sản mà không xâm hại kiến trúc gốc.
Bà Nguyễn Thị Ngọc Hòa, Giám đốc Trung tâm Điều phối Hoạt động Sáng tạo Hà Nội cho biết thêm, ứng dụng công nghệ số không chỉ linh hoạt hơn trong trưng bày mà còn tiết kiệm chi phí so với việc vận chuyển, bảo hiểm hiện vật gốc…
Tọa đàm cũng là dịp để công chúng nhìn lại, trao đổi và khám phá tương lai của nghệ thuật đa phương tiện, nơi di sản không chỉ được gìn giữ mà còn tiếp tục sống, lan tỏa và truyền cảm hứng trong đời sống đương đại.
Các ý kiến cũng cho rằng, khi các nghiên cứu chuyên sâu được chuyển hóa thành trải nghiệm thị giác, khi công nghệ trở thành ngôn ngữ biểu đạt mới, di sản không còn là ký ức xa xôi, mà trở thành một phần của đời sống - gần gũi, sinh động và đầy sức lan tỏa.
Ngọc Phương