Nghĩa tình của lực lượng cứu hộ Việt Nam tại Naypyidaw

Nghĩa tình của lực lượng cứu hộ Việt Nam tại Naypyidaw
5 giờ trướcBài gốc
Một em bé sơ sinh, là con của chiến sĩ cảnh sát phòng cháy chữa cháy, cứu nạn, cứu hộ của Đội cứu hỏa quận Zabuthirri, đã phải chịu cảnh màn trời chiếu đất. Gia đình của các chiến sĩ cứu hỏa Myanmar đã phải sinh sống tạm bợ sau trận động đất kinh hoàng vừa qua. Trong khi những người chồng, người cha ngày đêm làm nhiệm vụ tại các điểm sập đổ, hậu phương của họ lại nương nhờ vào chính sân trạm làm nơi trú ngụ.
Đầu giờ sáng, các chiến sĩ quân đội Việt Nam đã chia nhau từng gói lương khô, từng thùng mì, từng túi thuốc và cả chiếc nhà bạt cỡ lớn chuyển thẳng đến trạm cứu hỏa Zabuthirri, san sẻ phần nào những khó khăn của những người đồng đội nước bạn.
Thượng tá Đinh Bá Bão - cán bộ Phòng phòng chống cháy nổ, cứu sập, Cục cứu nạn, cứu hộ, Bộ Tổng tham mưu cho biết: "Chiếc nhà bạt hơi do Việt Nam sản xuất rất tiện lợi, dùng cho nhân dân gặp thiên tai, thảm họa. Chiếc nhà bạt này có tính ứng dụng rất cao, có thể dùng trên mọi địa hình. Nhà bạt có diện tích 24m2, người sử dụng có thể bơm bằng chân hoặc bơm bằng điện".
Hành động của những người lính Việt Nam không đơn thuần là trao quà. Họ đã trao đi sự thấu hiểu, sự đồng cảm và trên hết là trao đi thông điệp: Việt Nam luôn ở bên cạnh Myanmar, không chỉ trong cứu hộ mà trong cả những phút giây đời thường khốn khó nhất.
Đại úy Yar Zar Min Myat - Đội trưởng Đội Cảnh sát phòng cháy chữa cháy, cứu nạn, cứu hộ quận Zabuthirri, Naypyidaw, Myanmar chia sẻ: "Đất nước Myanmar và gia đình tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi nhận được sự hỗ trợ từ Việt Nam và món quà ý nghĩa này từ các bạn. Khi làm việc với quân đội Việt Nam, tôi thực sự cảm động trước sự hiệu quả và quyết tâm của họ. Họ làm việc nhanh chóng, không hề nghỉ ngơi, miệt mài cứu những nạn nhân còn mắc kẹt. Sự tận tâm và dũng cảm của họ khiến tôi không khỏi xúc động và biết ơn".
Chị Su Wai Wai Htet, vợ đại úy Yar Zar Min Myat cảm động nói: "Khi ngôi nhà của chúng tôi bị sập, chúng tôi chỉ biết đứng nhìn và khóc, không biết phải làm gì. Chưa bao giờ chúng tôi phải sống ngoài trời, giờ đây mọi sinh hoạt hàng ngày đều trở nên rất khó khăn và bất tiện. Mẹ tôi đã lớn tuổi, lại sức khỏe yếu, không thể chịu đựng được khi phải sống ngoài trời trong nhiều ngày. Và khi nhận được sự hỗ trợ từ quân đội Việt Nam, tôi và chồng cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn vì tấm lòng giúp đỡ của các bạn trong thời điểm khó khăn này".
Trong cái nắng chói chang giữa sân trạm cứu hỏa Zabuthirri, chính sự sẻ chia lặng lẽ ấy lại trở thành bóng mát quý giá nhất – của tình người, của tình bạn và của nghĩa vụ quốc tế từ trái tim người lính Việt Nam.
Thanh Vân
Nguồn Hà Nội TV : https://hanoionline.vn/video/nghia-tinh-cuu-ho-cua-viet-nam-tai-naypyidaw-319919.htm