Nhìn gen Z tậu nhà TP.HCM, tôi U40 xấu hổ nhìn lại phòng trọ thuê 15 năm nay

Nhìn gen Z tậu nhà TP.HCM, tôi U40 xấu hổ nhìn lại phòng trọ thuê 15 năm nay
16 giờ trướcBài gốc
Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn phòng trọ hơn 20m², lướt điện thoại một cách vô thức. Facebook hiện lên một bài viết của một em gen Z, với bức ảnh cầm chìa khóa căn hộ, phía sau là ban công kính, trung tâm thành phố sáng đèn. Dòng caption ngắn gọn: “26 tuổi, tự thưởng cho mình một mái nhà ở Sài Gòn".
Tôi dừng lại rất lâu ở tấm ảnh ấy. Không phải vì ganh tỵ, cũng không phải vì khó chịu, mà là một cảm giác xấu hổ rất khó gọi tên, lan chậm trong lồng ngực, rồi âm ỉ suốt cả đêm.
Tôi U40, nhân viên văn phòng, hơn 15 năm nay vẫn thuê trọ ở TP.HCM. Và căn phòng tôi đang nằm, đến giờ, vẫn không phải là nhà của mình.
Nhìn Gen Z tậu nhà TP.HCM, tôi U40 xấu hổ nhìn lại căn phòng trọ thuê 15 năm nay. (Hình minh họa: AI)
Căn phòng trọ này không xấu. Nó đủ sạch, đủ an toàn, đủ che mưa che nắng. Nhưng nó giống hệt những căn phòng tôi đã ở suốt hơn chục năm qua, chỉ bao gồm một chiếc giường sát tường, một cái tủ nhựa, một cái bàn nhỏ đủ đặt laptop và vài chồng giấy tờ.
Tường đã ngả màu, máy lạnh cũ, chạy ồn. Mỗi lần trời mưa lớn, tôi vẫn phải kéo mấy vật dụng ra xa ổ điện, thói quen hình thành từ nhiều năm trước, khi từng bị nước tạt vào nhà.
Mười mấy năm, căn phòng trọ của tôi có thể thay đổi địa chỉ, nhưng bản chất thì không thay đổi. Và rồi, khi nhìn những bài khoe nhà của gen Z, tôi bỗng thấy mình như bị bỏ lại phía sau.
Tôi không phải người thất bại. Tôi có công việc ổn định. Thu nhập 14 triệu đồng/tháng có thể không cao nhưng đủ sống. Tôi không ăn chơi, không nợ nần... Nhưng cũng chính vì “đủ” mà tôi chưa bao giờ dám liều.
Những năm 30 tuổi, tôi nghĩ: “Thôi, đợi thêm vài năm nữa, tích lũy thêm chút". Đến khi chạm ngưỡng U40, tôi mới nhận ra giá nhà không chờ mình tích lũy xong. Mỗi năm trôi qua, tiền tiết kiệm của tôi tăng rất chậm, vỏn vẹn 300 triệu đồng, nhưng giá nhà thì tăng rất nhanh. Khoảng cách giữa hai thứ ấy không những không thu hẹp, mà ngày càng nới rộng.
Trước đây, tôi không để ý nhiều đến chuyện người khác mua nhà. Nhưng vài năm gần đây, mạng xã hội ngập tràn những bài viết kiểu: “Gen Z mua nhà đầu tiên”, "25 tuổi chốt căn hộ”, "Không cần gia đình hỗ trợ, vẫn mua được nhà Sài Gòn”... Mỗi bài như thế giống một cú chạm nhẹ vào lòng tự trọng của những người như tôi.
Tôi không phủ nhận rất nhiều bạn gen Z giỏi. Các em năng động, nhạy bén, dám làm những thứ thế hệ tôi không dám. Các em làm nhiều công việc, đầu tư, kinh doanh online, tận dụng công nghệ, nắm bắt cơ hội nhanh. Có những con đường kiếm tiền mà khi tôi bằng tuổi các em, thậm chí còn chưa nghe tới.
Nhiều em thật sự mua nhà bằng chính năng lực của mình, thật đáng nể. Tuy nhiên, càng nhìn nhiều, tôi càng nhận ra, mạng xã hội chỉ cho ta xem kết quả, không cho xem hành trình. Không phải ai mua nhà cũng tự thân hoàn toàn; có người được gia đình hỗ trợ một phần, có người mua chung, có người vay ngân hàng rất lớn, có người chỉ khoe căn nhà nhưng không khoe khoản nợ kéo dài 20 - 30 năm phía sau...
Điều đó không sai, nhưng nếu chỉ nhìn bề nổi, những người U40 như tôi rất dễ tự dằn vặt mình một cách không công bằng. Có lẽ do tôi và gen Z thuộc về hai thế hệ với xuất phát điểm khác nhau. Khi tôi bước vào đời, thị trường lao động khác, cơ hội khác, tư duy đầu tư cũng khác. Chúng tôi được dạy phải ổn định, phải an toàn, phải “làm đúng lộ trình”.
Gen Z lớn lên trong một thế giới biến động nhanh hơn. Các em buộc phải linh hoạt, phải thử nhiều con đường, phải chấp nhận rủi ro. Không phải ai giỏi hơn ai, chỉ là cuộc chơi đã "đổi luật", trong khi nhiều người U40 như tôi vẫn đang chơi theo "luật cũ".
Cái cảm giác “xấu hổ” khi nhìn gen Z mua nhà không phải vì tôi ganh ghét. Nó đến từ việc tôi đã từng tin rằng mình sẽ làm được, nhưng đến giờ thì niềm tin ấy phai dần.
Tôi biết rất nhiều người giống mình, làm việc chăm chỉ, sống tử tế, nhưng không thể mua nhà ở TP.HCM. Họ không lên tiếng, không than vãn, chỉ lặng lẽ thuê trọ năm này qua năm khác. Không phải vì họ không cố gắng, mà vì bài toán an cư ở đô thị lớn đã vượt quá sức của người thu nhập trung bình.
Đêm đó, tôi tắt điện, nằm trong căn phòng trọ quen thuộc. Ngoài kia, những căn hộ cao tầng vẫn lấp lánh. Ở đâu đó, có thể lại một em gen Z vừa nhận nhà mới. Tôi chúc mừng em, thật lòng. Còn tôi, tôi vẫn ở đây, trong căn phòng trọ này, không biết thêm bao nhiêu năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi viết ra điều này để nói rằng, chúng tôi - những người U40 thuê trọ, không phải là kẻ thất bại. Chỉ là chúng tôi đang sống trong một cuộc chơi mà "phần thắng" ngày càng xa tầm tay...
Nguồn VTC : https://vtcnews.vn/nhin-gen-z-tau-nha-tp-hcm-toi-u40-xau-ho-nhin-lai-phong-tro-thue-15-nam-nay-ar996825.html