Bị dẫn bàn ngay giây 16 của phút đầu tiên, hai lần bị kéo trở lại trong trận đấu áp lực nhất giải, nhưng U17 Việt Nam vẫn đánh bại U17 UAE 3-2 để giành vé vào tứ kết và vòng chung kết World Cup U17 2026.
Không còn dễ sụp đổ
Đặc biệt hơn, việc U17 Hàn Quốc bị Yemen cầm hòa 0-0 đã giúp đội Việt Nam khép lại vòng bảng với vị trí đầu bảng - thành quả phản ánh bước tiến lớn về bản lĩnh và tư duy chơi bóng của lứa cầu thủ trẻ này.
U17 Việt Nam đánh bại U17 UAE 3-2 để giành vé vào tứ kết
Ngay trước trận gặp UAE, HLV Cristiano Roland đã nhắc các cầu thủ phải chơi đơn giản và duy trì sự tập trung cho đến khi tiếng còi kết thức trận đấu vang lên.
Đó không phải lời cảnh báo vô cớ. Vì rằng ở giải năm ngoái, U17 Việt Nam từng dẫn UAE 1-0 rồi đánh rơi chiến thắng cuối trận.
Năm nay, trước U17 Hàn Quốc, đội Việt Nam cũng thủng lưới liên tiếp 4 bàn chỉ trong khoảng 10 phút cuối, trong đó có 3 bàn chỉ trong 4 phút.
Thậm chí ngay trong trận UAE năm nay, sai lầm xuất hiện còn sớm hơn: ngay giây thứ 16.
Bàn thua từ cú sút của Sultan Nasir Al Mheiri cho thấy điểm yếu lớn nhất của U17 Việt Nam vẫn là trạng thái nhập cuộc và khả năng duy trì sự tỉnh táo ở những thời điểm then chốt. Hàng thủ phản ứng chậm, bọc lót không kịp và phải trả giá ngay ở pha lên bóng đầu tiên của UAE.
Nhưng điều đáng nói là U17 Việt Nam đã không sụp đổ. Đội không lao lên vội vã, thay vào đó vẫn kiên trì tổ chức lại thế trận và dần kéo trận đấu về đúng tính toán của mình để từ đó kiểm soát được trận đấu.
Càng chơi, Việt Nam càng cho thấy chất lượng chuyên môn đáng ghi nhận: Nguyễn Lực và Quý Vương giúp tuyến giữa vận hành mượt mà, những pha phối hợp trung lộ nhịp nhàng, thanh thoát, hai biên hoạt động tự tin và tốc độ. Khả năng gây áp lực quá tốt cũng khiến UAE phải lùi sâu chống đỡ.
Đến phút 30, đội Việt Nam đã kiểm soát bóng gần 67%, được hưởng đến 6 quả phạt góc. Những con số biết nói này đã phản ánh sự vượt trội của đội Việt Nam khi liên tục tạo cơ hội nguy hiểm trong phần lớn hiệp một.
U17 Việt Nam (áo đỏ) đã kiểm soát bóng gần 67%
Do đó bàn gỡ hòa 1-1 của Nguyễn Lực ở phút 41 từ cú sút phạt đẳng cấp như là hệ quả tất yếu của thế trận. Đó không chỉ là khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân, mà còn là phần thưởng cho cách chơi đầy tự tin của toàn đội Việt Nam.
Bản lĩnh của đội bóng đầu bảng
Nếu hiệp một cho thấy khả năng đứng dậy sau cú sốc, thì hiệp hai phản ánh một điều còn đáng giá hơn: bản lĩnh để nhiều lần vượt lên trong trận đấu ngập tràn áp lực.
Khác với quá khứ, U17 Việt Nam lần này không sụp đổ
Ngay đầu hiệp hai, Việt Nam nâng tỷ số lên 2-1 bằng pha phối hợp rất hiện đại: đoạt bóng nhanh, chuyển trạng thái gọn, phối hợp ít chạm và khai thác khoảng trống chính xác.
Nguyễn Lực chọc khe cho Đại Nhân trước khi Văn Dương băng lên dứt điểm tuyến hai. Đó là pha bóng cho thấy đội Việt Nam không còn đá bằng cảm hứng, mà đã có ý tưởng chiến thuật rõ ràng.
Điều tích cực nhất là sau khi vượt lên, đội không co cụm phòng ngự. Ngược lại, Việt Nam tiếp tục kiểm soát khu trung tuyến với bộ ba Quý Vương - Nguyễn Lực - Đại Nhân, khiến UAE dù buộc phải dâng cao vẫn gặp khó trong việc giành lại thế trận.
Tất nhiên, đội vẫn phải trả giá cho những khoảnh khắc thiếu tập trung. Bàn gỡ 2-2 của Adam Mahrous đơn giản cho thấy sự khắc nghiệt của bóng đá châu Á. Chỉ một khoảng trống nhỏ trước vòng cấm cũng đủ để cầu thủ UAE tung cú sút không cho Xuân Hòa cơ hội cản phá.
Nhưng khác với quá khứ, U17 Việt Nam lần này không sụp đổ. Không có dấu hiệu hoảng loạn. Không vội vàng đá dài hay phá vỡ cấu trúc chơi bóng. Đội vẫn kiên nhẫn triển khai theo cách của mình và tiếp tục tìm kiếm cơ hội.
Bàn thắng quyết định của Mạnh Cường ở phút 69 là phần thưởng xứng đáng cho cách chơi ấy. Đáng chú ý hơn, bàn thắng đến từ một tình huống cố định - thứ từng không phải điểm mạnh nổi bật của bóng đá trẻ Việt Nam.
Những quả phạt góc của Minh Thủy liên tục tạo sức ép và cuối cùng đã trở thành vũ khí thực sự. Điều đó cho thấy đội Việt Nam không còn phụ thuộc hoàn toàn vào các pha phối hợp nhỏ, mà đã có thêm nhiều phương án ghi bàn: chuyển trạng thái nhanh, phối hợp trung lộ, sút xa và cả bóng chết.
U17 Việt Nam ngược dòng vào World Cup với ngôi đầu bảng
Điều lớn nhất đội Việt Nam thể hiện ở trận đấu này không chỉ là chiến thắng 3-2, mà là năng lực đứng vững rồi vượt qua nghịch cảnh nhiều lần trong cùng một trận đấu: bị dẫn 0-1 từ giây 16, gỡ hòa 1-1, vươn lên 2-1, bị kéo lại 2-2 và rồi vẫn đủ bình tĩnh để ghi bàn quyết định giành chiến thắng 3-2.
Đó là hình ảnh rất khác so với nhiều lứa trẻ Việt Nam trước đây thường mất kiểm soát sau những thời điểm khó khăn.
Tất nhiên, đội vẫn còn hạn chế ở khả năng duy trì tập trung và kinh nghiệm kiểm soát nhịp trận đấu. Nhưng việc giành vé dự World Cup U17 2026 với tư cách đội đầu bảng, trên cả U17 Hàn Quốc, cho thấy bóng đá trẻ Việt Nam đang có một thế hệ không chỉ biết mơ về châu Á nữa.
Hoàng Tú