Những lời cảm ơn mộc mạc, chân thành
Người đàn ông dẫn theo đứa con trai 9 tuổi, quê Đồng Tháp rụt rè đứng trước cổng Đội Chữa cháy và CNCH, KV32 hỏi trực ban xin vào gặp anh em trong đội cứu nạn, cứu hộ. Anh là Nguyễn Văn Bình, cha cháu T.Q.Đ. (SN 2017), cháu bé mà đội cứu nạn cứu hộ đã cứu cách đây hơn nửa tháng khi rơi từ mái nhà xuống mắc kẹt giữa vách 2 căn nhà trong lúc đi tìm mèo.
Bé Đ. bị mắc kẹt giữa 2 vách nhà trong lúc đi tìm mèo.
Người thợ hồ này cầm tờ giấy vở học sinh bên trong viết kín nội dung với lời lẽ chân thành, mộc mạc gửi đến cán bộ chiến sĩ toàn đội lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất. Anh Bình cho hay, do tính chất công việc nên anh thường vắng mặt nên bé Đ. ở nhà cùng người thân. Khi hay tin con gặp nạn, lúc trở về nhà đã thấy bé được cứu an toàn, được đưa vô bệnh viện, anh vô cùng xúc động.
Cảnh sát cứu hộ trấn an tinh thần bé trai khi giải cứu.
Trong thư cảm ơn, anh Bình viết: “Trong tình huống vô cùng nguy hiểm và cấp bách, các đồng chí đã nhanh chóng có mặt, đánh giá chính xác tình hình và đưa ra phương án phù hợp để cứu con tôi an toàn. Gia đình tôi vô cùng biết ơn. Hành động nhanh chóng, chuyên nghiệp và đầy nhân văn của lực lượng Cảnh sát PCCC và CNCH một lần nữa khẳng định tinh thần “Vì Nhân dân phục vụ”, luôn sẵn sàng có mặt kịp thời, bảo vệ tính mạng và sự bình yên của Nhân dân trong mọi tình huống.”
Cuộc giải cứu kéo dài hơn 20'.
Theo cán bộ Đội Chữa cháy và CNCH KV32, vụ việc xảy ra vào sáng 25/3 khi đó trực ban nhận được cuộc điện thoại với giọng điệu gấp gáp. Đầu dây bên kia cho biết, bé trai 9 tuổi bị kẹt giữa 2 bức tường, tính mạng nguy kịch. Cùng thời điểm này, 2 cán bộ của đội gồm: Đại úy Nguyễn Đức Anh và Đại úy Nguyễn Ngọc Hiền trên đường đi công tác phát hiện vụ việc trên đã vào hiện trường đánh giá tình hình rồi gọi điện báo với đội. 2 cuộc gọi liên tiếp chứng minh vụ việc hết sức nghiêm trọng, chỉ cần chậm trễ tính mạng cháu bé khó bảo toàn.
Đến hiện trường, cháu Đ. nằm kẹt cứu giữa 2 vách nhà, khá mệt mỏi, thiếu oxy để thở, thiếu nước để bảo toàn sức khỏe. Vữa khô của 2 vách tường sắc nhọn như những mũi dao chỉa vào người bé trai, tình thế cấp bách. Tổ công tác nhanh chóng tiếp nước, tiếp không khí và đưa nhanh các phương án xử lý. Nếu phá một bức tường vị trí bé Đ. mắc kẹt thì thời gian giải cứu nhanh hơn, nhưng 2 bức tường của 2 ngôi nhà quá cũ kỹ, nếu tác động mạnh sẽ làm 2 bức tường này đổ sập, phương án này bị bác bỏ.
Nhiều vụ việc, cứu hộ phải sử dụng bình xoy tiếp cận và nhường oxy cho nạn nhân trong các vụ cháy để thở.
Đứng bên ngoài mọi người đều căn thẳng theo dõi việc giải cứu. Chưa rõ khi rơi xuống phần đầu và cơ thể bé Đ. có bị vữa khô làm bị thương hay không nên tổ công tác tận dụng mọi phương án, rút ngắn thời gian giải cứu. Lúc này bé Đ. mệt mỏi, hơi thở khó khăn. Bên ngoài tổ công tác liên tục trấn an bé đồng thời kiểm tra xem bé có thể cử động được hay không.
Bé Đ. dồn hết sức cử động được phần chân và tay. Phương án dùng dầu ăn đổ lên người bé để bôi trơn khả thi nên toàn đội sử dụng phương pháp này. Khi lớp dầu ăn phủ kín người bé Đ. việc tự đẩy mình ra khỏi khe vách hẹp trơn tru. Mọi người hồi hộp khi bé Đ. rướn từng cm nhỏ giữa 2 vách và trườn ra ngoài và được tổ cứu hộ bế ra xe cứu thương chuyển vào bệnh viện. 20’ giải cứu trong im lặng, mọi người thở phào khi bé Đ. an toàn, người chỉ bị trầy xước.
Vượt khó để cứu người
Bà Zhang Lu (SN 1988, quốc tịch Trung Quốc) làm việc tại công ty ở xã Đức Hòa, Tây Ninh cùng nhóm 8 người bạn (có cả người Trung Quốc và người Việt Nam) tổ chức đi dã ngoại ở khu vực núi Dinh (phường Long Hương, TP Hồ Chí Minh). Trong lúc leo núi, bà Zhang Lu bị tai nạn gãy chân, mắc kẹt tại chỗ. Những người trong đoàn không thể di chuyển bà xuống núi, trong lúc hoảng loạn, họ nhớ đến lực lượng cứu nạn, cứu hộ.
Cứu hộ phải vượt 2km đường dốc tiếp cận du khách người Trung Quốc gặp nạn.
Thời tiết nắng gắt gây ảnh hưởng đến nạn nhân và lực lượng cứu hộ.
Dù gặp nhiều khó khăn nhưng kết quả đã cứu được nạn nhân.
Tiếp nhận cuộc điện thoại, tổ công tác thuộc Đội Chữa cháy và CNCH KV23 nhanh chóng đưa phương tiện và cán bộ chiến sĩ xuống hiện trường. Địa hình nạn nhân gặp nạn khá hiểm trở bởi dốc đứng và nhiều cây cối, phương tiện cứu người không thể di chuyển thẳng vào nơi nạn nhân gặp nạn. Cán bộ chiến sĩ trong đội phải leo theo đường mòn với nhiều công cụ hỗ trợ trên người vượt hơn 2km mới đến được chỗ nạn nhân.
Nạn nhân khá tỉnh táo nhưng vết thương gây mất máu khá nhiều khiến bà Zhang Lu hoảng loạn, tổ cứu nạn cứu hộ tiếp cận sơ cứu. Thời điểm này trời nắng gắt khiến những người trong đoàn và tổ cứu hộ áo ướt sủng mồ hôi. Trước khí hậu khắc nghiệt này, việc đưa nạn nhân ra khỏi hiện trường, chuyển vào bệnh viện phải thực hiện càng nhanh càng tốt. Việc cố định nạn nhân trên cán sau khi sơ cứu hoàn tất nhưng khó khăn còn lại chính là quãng đường đưa nạn nhân xuống. Địa hình nhiều đoạn đường dốc, bụi gai đầy dưới chân, để đi qua các đoạn đường này, tổ công tác phải rất thận trọng. Dưới cái nắng trên 40 độ, dù khiêng nạn nhân rất nặng nhưng tổ cứu nạn cứu hộ động viên nhau để đưa nạn nhân rời khỏi khu vực nguy hiểm an toàn.
Nhiều người thân của các nạn nhân khi gọi điện cho lực lượng cứu hộ họ biết là họ sẽ được cứu. Có những ông bà già sống neo đơn tại những căn nhà nhỏ hẹp, sống ở các tầng cao, cầu thang nhỏ hẹp, chưa từng xuống dưới đất nhiều năm liền khi bị bệnh, gặp sự cố, không thể tự mình di chuyển và việc đầu tiên mà họ nhớ đến khi cần là gọi điện cho lực lượng cứu nạn cứu hộ.
Cầu thang thẳng đứng nhỏ hẹp, dạng xoắn là thách thức lớn trong việc di chuyển nạn nhân từ các tầng cao xuống đất.
Người bị tai biến, đột quỵ… thường rơi vào trạng thái nguy kịch như bất tỉnh, liệt, khó thở… nên từng thao tác sơ cứu ban đầu đều phải chính xác và kịp thời.
Bệnh nhân được di chuyển bằng cán mềm qua các khu vực nhỏ hẹp.
Tối 8/4, Đội Cảnh sát chữa cháy và CNCH KV10 tiếp nhận cuộc gọi từ trung tâm chỉ huy 114 về việc hỗ trợ lực lượng Trung tâm cấp cứu 115 di chuyển ông L.T.T. (SN 1956) trong tình trạng hôn mê ở tầng 2 căn nhà trong hẻm 570, đường Sư Vạn Hạnh, phường Vườn Lài.
Khi tổ công tác đến nạn nhân đang nguy kịch, khó thở. Căn nhà khá nhỏ, cầu thang từ đất lên tầng 2 chỉ lọt vừa một người có thể trạng bình thường, lại thiết kế dạng xoắn. Tại tầng 2, ông cụ nằm dưới nền gạch bất tỉnh, cụ bà lớn tuổi chỉ có thể ngồi nhìn mọi người sơ cứu mà không thể làm gì vì già yếu. Lúc này tổ cứu nạn, cứu hộ tiếp cận kiểm tra dấu hiệu sinh tồn, hỗ trợ hô hấp và cố định cụ ông vào cán cứu thương mềm.
Để đưa được cụ ông ra khỏi căn phòng vô cùng khó khăn vì không thể khiêng cán. Sau khi dò xét địa hình, tổ công tác quyết định di chuyển cán bằng phương pháp thẳng đứng. Việc di chuyển chậm rãi, nhẹ nhàng và để vượt qua được cầu thang xoắn giữa 2 tầng mất khá nhiều thời gian. “Cái khó là di chuyển cụ ông lách được qua cầu thang nhưng thời điểm này cụ ông phải bóp bóng hỗ trợ oxy, việc bóp bóng phải liên tục nếu không tính mạng nạn nhân như “ngàn cân treo sợi tóc”. Dù khó khăn nhưng mọi việc thật suông sẻ, cụ ông được đưa vào bệnh viện kịp thời!”-một chiến sĩ tham gia cứu hộ cụ ông cho hay.
Cứu hộ di chuyển một cụ ông bị đột quy từ tầng cao bằng lối thang bộ nhỏ hẹp.
Đối với lực lượng cứu nạn, cứu hộ, cuộc gọi lúc nửa đêm thường là cuộc gọi của những người thân của các nạn nhân đặt niềm tin vào những người lính cứu nạn cứu hộ, nên dù bất cứ thời điểm nào, nhận được điện là anh em lên đường. Vì càng đến sớm hiện trường thì niềm hy vọng của những người thân có người nhà gặp nạn càng lớn, cơ hội thoát "lưỡi hái tử thần" càng cao. Và các chiến sĩ Cảnh sát cứu nạn, cứu hộ cảm thấy hạnh phúc khi được cứu thêm những người thoát nạn.
M.Đức