Những lá đơn xin thoát nghèo ở vùng biên

Những lá đơn xin thoát nghèo ở vùng biên
3 giờ trướcBài gốc
Người dân tại xã biên giới Nhôn Mai tự nguyện viết đơn xin ra khỏi danh sách hộ nghèo
Những ngày đầu Xuân năm 2026, trở lại Nhôn Mai, dấu tích mưa lũ năm 2025 vẫn còn hằn trên sườn núi, nương rẫy. Nhiều thửa ruộng vừa được khôi phục, mái nhà mới dựng lên còn thơm mùi gỗ. Thế nhưng, điều khiến nhiều người xúc động hơn cả là 14 lá đơn xin rút khỏi danh sách hộ nghèo, cận nghèo mà chính quyền xã nhận được trong đợt rà soát cuối năm vừa qua.
“Nhường phần” để sẻ chia
Ở một địa phương từng oằn mình trước lũ dữ, mỗi chính sách hỗ trợ đều quý giá. Vì thế, việc nhiều gia đình tự nguyện rời khỏi diện được thụ hưởng từ chính sách không chỉ là thủ tục hành chính, mà là biểu hiện của lòng tự trọng và tinh thần sẻ chia giữa lúc quê hương còn chồng chất khó khăn.
Trong số 14 hộ, bản Huồi Tố 1 có 8 hộ, Huồi Tố 2 có 1 hộ, Piêng Mựn 3 hộ và Na Hang 2 hộ. Điểm chung của họ là đã nỗ lực tìm sinh kế ổn định, từng bước cải thiện thu nhập và mong muốn dành nguồn lực hỗ trợ cho những gia đình còn khó khăn hơn.
Ở Huồi Tố 1, anh Kha Văn Hiên (SN 1979) nhiều năm liền thuộc diện hộ nghèo. Không trông chờ vào trợ cấp, anh mở rộng sản xuất, trồng thêm cây hàng hóa, nuôi trâu bò, lợn gà, đầu tư máy móc phục vụ nông nghiệp, học thêm nghề buôn bán gia súc. Vợ anh tranh thủ dệt thổ cẩm tăng thu nhập. Hai đợt lũ lớn khiến ruộng vườn thiệt hại, nhưng nhìn quanh bản còn nhiều nhà mất trắng, anh quyết định viết đơn xin thoát nghèo.
Với anh, đó vừa là trách nhiệm của một đảng viên, vừa là lời nhắc nhở gia đình phải tiếp tục cố gắng. Vợ chồng ông Lô Thanh Định (SN 1950), dù tuổi đã cao, cũng chủ động xin rút khỏi danh sách. Các con trưởng thành, kinh tế gia đình tạm ổn, ông bà cho rằng nên dành sự hỗ trợ ấy cho người khó khăn hơn.
“Con cái đã trưởng thành, có đứa đi làm xa gửi tiền về phụ giúp. Nhà mình còn xoay xở được thì nên nhường cho hộ khó hơn. Ở bản còn nhiều gia đình đông con, mất nhà sau lũ, họ cần hơn mình”, ông chia sẻ.
Một góc bản Piêng Mựn xã biên giới Nhôn Mai
Khơi dậy nội lực từ thay đổi nhận thức
Tại bản Piêng Mựn, chị Kha Thị Loan (SN 1983) từng nhận hỗ trợ phát triển sản xuất và hỗ trợ học tập cho con. Khi kinh tế gia đình dần ổn định hơn nhờ nghề xây dựng và nguồn thu từ con cái đi làm xa, chị tự nguyện rút tên khỏi danh sách.
Ông Vi Văn Quỳnh (SN 1967), chủ một trang trại nhỏ, dù từng gặp tai nạn lao động và chịu ảnh hưởng sau mưa lũ, vẫn quyết định xin thoát nghèo. Gia đình ông duy trì đàn dê, trâu, bò, lợn, gà trên vùng sản xuất còn nhiều cách trở. “Còn sức lao động thì còn làm ra của cải. Nhà nước hỗ trợ lúc khó khăn là quý lắm rồi. Nhưng nếu mình có thể tự lo được thì nên rút ra để người khác được hưởng”, ông nói.
Theo Trưởng bản Piêng Mựn - bà Kha Thị Hoa, đời sống ở vùng biên vẫn còn nhiều thiếu thốn. Toàn bản hiện duy trì đàn lợn đen 272 con; trâu bò 138 con; trồng và chăm sóc 5 ha dứa, 6,4 ha sắn, 1 ha khoai lang cùng nhiều loại rau màu. Khoảng 40% lao động trong độ tuổi đi làm ăn xa, gửi tiền về hỗ trợ gia đình. Trong bối cảnh ấy, quyết định xin ra khỏi diện hộ nghèo đồng nghĩa với việc không còn được hưởng một số chính sách hỗ trợ, nên càng đáng trân trọng.
Bí thư Đảng ủy xã Nhôn Mai - ông Mạc Văn Nguyên cho biết, điều đáng quý không chỉ nằm ở con số 14 hộ, mà ở sự chuyển biến trong tư duy. Nếu trước đây còn tâm lý trông chờ, thì nay nhiều người coi việc thoát nghèo là niềm tự hào, là thước đo danh dự của gia đình. Hiện Nhôn Mai vẫn là xã đặc biệt khó khăn, với tỷ lệ hộ nghèo trên 50%.
Năm 2025, mưa lũ cuốn trôi hàng chục ngôi nhà, hàng trăm hộ phải di dời do nguy cơ sạt lở. Chính quyền địa phương đã phối hợp cùng các lực lượng hỗ trợ tái định cư, xây dựng nhà ở kiên cố, khôi phục sản xuất, cấp giống cây, con phù hợp địa hình miền núi.
Trong điều kiện quỹ đất hạn chế, nhiều hộ có đất ổn định cũng sẵn sàng nhường hoặc chuyển nhượng một phần đất để giúp các gia đình bị thiệt hại dựng lại mái ấm. Cùng với đó, công tác rà soát hộ nghèo giai đoạn 2026- 2030 được thực hiện công khai, minh bạch, bảo đảm đúng đối tượng. Việc tự nguyện xin ra khỏi diện nghèo không chỉ giúp san sẻ nguồn lực, mà còn tạo hiệu ứng tích cực trong cộng đồng. Giữa miền biên viễn còn nhiều gian khó, 14 lá đơn ấy tuy mỏng nhẹ nhưng chứa đựng sức nặng của niềm tin và lòng tự trọng.
“Thoát nghèo, với bà con vùng biên, không chỉ là rời khỏi một danh sách, mà là bước sang một tâm thế mới, chủ động, tự tin và trách nhiệm. Khi người dân coi vươn lên là danh dự, hành trình giảm nghèo bền vững sẽ không chỉ dựa vào chính sách hỗ trợ, mà còn được nâng đỡ bởi chính ý chí và nội lực của cộng đồng”, Bí thư xã Mạc Văn Nguyên cho biết thêm.
PHẠM NGÂN
Nguồn Văn hóa : http://baovanhoa.vn/dan-toc-ton-giao/nhung-la-don-xin-thoat-ngheo-o-vung-bien-206695.html