Những người vợ 'muốn bỏ chồng' sau khi hết Tết

Những người vợ 'muốn bỏ chồng' sau khi hết Tết
2 giờ trướcBài gốc
Ảnh minh họa: AI
Trong căn bếp vẫn còn ám mùi dầu mỡ, nhiều người vợ soi mình vào gương và chợt nhận ra sự kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Có những cuộc hôn nhân đã âm thầm "chết" từ trước đó, nhưng phải đợi đến cái không khí ngột ngạt của những ngày Tết, sự ích kỷ và vô tâm mới lộ diện một cách trần trụi nhất.
Chẳng khác nào "ô sin không công"
Mùng 5 Tết, khi nhiều người vẫn còn xúng xính váy áo du xuân, chị Loan lại đang nằm bẹp trên giường, người rã rời, ám đầy mùi khói nhang và nước rửa bát. Đó là chân dung của một "nàng dâu trưởng" đã trải qua chuỗi ngày hành xác kinh hoàng từ 23 tháng Chạp.
Một mình chị sấp ngửa đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp căn nhà 3 tầng mệt lử, trong khi người chồng chỉ xách về cành đào, chậu quất rồi thảnh thơi ngồi "chill" ngắm cảnh, coi như đã làm tròn trách nhiệm của người đàn ông. Sự bất công ấy càng đẩy lên đỉnh điểm vào đêm Giao thừa. Dù vợ đã mệt đến muốn xỉu, người chồng vẫn "chỉ tay 5 ngón", bắt buộc phải có một mâm cúng đúng chuẩn truyền thống miền Bắc với đủ loại gà luộc cánh tiên, xôi gấc, bánh chưng, giò lụa và "4 bát 4 đĩa" cầu kỳ.
Đứng trong bếp lúc 11 giờ đêm với những giọt nước mắt lã chã, chị tự hỏi tại sao cái hủ tục ấy lại hành hạ phụ nữ đến mức này. Suốt từ mùng 1 đến mùng 4 là một vòng lặp ác mộng: Hết cúng bái lại đến tiếp khách cho chồng sĩ diện với bạn bè. Trong khi chồng vỗ ngực hào phóng rủ bạn nhậu nhẹt, vợ lại lủi thủi dưới xó bếp làm mồi, dọn bãi nôn và rửa bát chén.
Ảnh minh họa: AI
Cái "truyền thống" mà người chồng tôn thờ thực chất chỉ là cái cớ để anh ta hưởng thụ mâm cao cỗ đầy, còn mọi sự nhọc nhằn nhễ nhại đều đẩy hết cho vợ. Nhìn bạn bè đi du lịch, nghỉ dưỡng, chị Loan cay đắng nhận ra mình chẳng khác nào một "ô sin không công". Với chị, Tết không còn là niềm vui, mà là sự bóc lột sức lao động đến mức trầm cảm, khiến ý nghĩ "muốn bỏ chồng" bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cái tát từ sự gia trưởng và định kiến
Nếu câu chuyện của chị Loan là sự kiệt quệ về thể xác, thì câu chuyện của chị Mai lại là sự sụp đổ về lòng tin và sự tôn trọng sau 9 năm chung sống. Một người vợ 36 tuổi đã phải nếm trải cái Tết kinh khủng nhất cuộc đời mình khi nhận ra sự hy sinh bấy lâu nay của mình bị đạp đổ hoàn toàn.
Chồng chị vốn là người chăm chỉ lúc mới yêu, nhưng càng về sau càng lộ rõ sự lười biếng, ham chơi, đặc biệt là tính gia trưởng cực đoan. Mỗi dịp Tết, gia đình lại cãi nhau chỉ vì anh không thích ở nhà, thường xuyên kiếm cớ cáu gắt vì không có bạn chơi bài hay uống rượu.
Đỉnh điểm là mùng 3 Tết năm nay, dù con nhỏ mới ốm dậy, mệt mỏi và quấy khóc, chị vẫn cố gắng sắp xếp đồ đạc để cùng chồng về quê nội chúc Tết vì 2 năm rồi chị chưa về. Chỉ vì con khóc và chị xin lùi lại một chút cho con ngủ thêm, người chồng lập tức nổi tự ái, đùng đùng bỏ về quê một mình và cắt đứt liên lạc. Chị bị buộc tội "mất dạy", "coi thường quê nội" đầy oan ức trong khi luôn chỉn chu lễ lạt và quà cáp biếu xén gia đình chồng bấy lâu nay.
Đau đớn hơn, khi chị cố gắng đối thoại, mẹ chồng lại đứng về phía con trai, cho rằng con dâu coi thường gia đình mình vì nhà nghèo. Những nỗ lực vun vén suốt gần một thập kỷ, thậm chí cả chiếc ô tô gia đình đang đi cũng là tiền do chị kiếm được, bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Người chồng tuyên bố ly hôn vì "không hợp". Cái Tết này không chỉ bộc lộ sự ích kỷ của người chồng, mà còn phơi bày những định kiến và sự thiếu thấu cảm từ phía gia đình chồng, khiến chị Mai cảm thấy hoàn toàn buông xuôi.
Tết - phép thử hay điểm kết thúc?
Hai câu chuyện trên không phải là cá biệt. Nó phản chiếu một thực trạng đáng buồn trong nhiều gia đình Việt: Sự lệch pha sâu sắc trong quan điểm về trách nhiệm và sự sẻ chia.
Nhiều người đàn ông vẫn giữ tư tưởng "việc nhà là của đàn bà", mặc nhiên xem sự hy sinh của vợ trong ngày Tết là điều hiển nhiên. Họ nhân danh "truyền thống", "lễ nghi" để che đậy cho sự lười biếng và tính sĩ diện của bản thân. Chính sự thiếu quan tâm, thiếu sự thấu hiểu và sẻ chia từ những điều nhỏ nhặt nhất đã biến Tết thành một "phép thử" nghiệt ngã.
Thực tế, Tết không làm hỏng một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nó chỉ đẩy nhanh quá trình tan rã của những cuộc hôn nhân vốn đã tồn tại những "vết nứt" từ trước. Đó là những cuộc hôn nhân "tạm bợ"- nơi mà sự tôn trọng, thấu cảm và trách nhiệm đồng hành không được xây dựng vững chắc.
Khi áp lực công việc bếp núc và những va chạm với gia đình chồng tăng cao vào ngày Tết, những mâu thuẫn vốn bị kìm nén trong năm sẽ có cơ hội bùng phát. Nếu người chồng vẫn chọn cách "vắt chân lên sô pha" nhìn vợ tất bật, hoặc chọn cách bỏ mặc vợ con để thỏa mãn cái tôi ích kỷ, thì việc vợ "muốn hết chồng" sau khi "hết Tết" là một hệ quả tất yếu.
Hôn nhân không phải là một bến đỗ an toàn vĩnh viễn, nó cần sự vun đắp hằng ngày. Tết nên là dịp để nghỉ ngơi, để yêu thương và tri ân nhau, chứ không phải là một "đại hội hành xác" đối với phụ nữ. Sau cùng, ly hôn không phải là điều ai mong muốn, nhất là khi có con nhỏ. Nhưng nếu một cuộc hôn nhân chỉ mang lại sự kiệt quệ và cảm giác bị hạ thấp giá trị, thì có lẽ, bước ra khỏi nó cũng là một cách để người phụ nữ tự cứu lấy chính mình. Tết đã đi qua, nhưng những bài học về sự thấu hiểu và sẻ chia trong hôn nhân vẫn luôn còn đó, nhức nhối và đầy suy ngẫm.
Bảo Khuê
Nguồn Phụ Nữ VN : https://phunuvietnam.vn/nhung-nguoi-vo-muon-het-chong-sau-khi-het-tet-238260223205449123.htm