Trong đó, Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc (HSTC - CĐ) được xem là “tuyến đầu” với nhiều dấu ấn nổi bật trong công tác điều trị những ca bệnh nguy kịch.
“Trái tim nóng, cái đầu lạnh” trước lằn ranh sinh tử
Khi Bệnh viện Nhi tỉnh đi vào hoạt động năm 2017, Khoa HSTC - CĐ cũng được thành lập. Hiện khoa có 7 bác sĩ và 12 điều dưỡng viên. Trong không gian của khoa, thời gian dường như không trôi theo nhịp bình thường.
Âm thanh dồn dập của máy thở, máy monitor theo dõi bệnh nhân, cùng những bước chân vội vã, ánh mắt căng thẳng của y, bác sĩ tạo nên một nhịp điệu đặc biệt - nơi từng giây phút đều có thể quyết định sự sống còn. Đây là nơi người thầy thuốc không chỉ đối diện với những ca bệnh nặng mà còn gánh trên vai niềm hy vọng mong manh của từng gia đình.
Bác sĩ CKI Phan Thị Thùy Trang - Trưởng Khoa HSTC - CĐ - chia sẻ: “Bệnh nhi vào đây hầu hết đều rất nặng, nhiều ca nguy cơ tử vong cao. Áp lực không chỉ từ chuyên môn mà còn từ tâm lý người nhà”.
Dừng lại một chút như để kìm nén cảm xúc, bác sĩ Trang nói thêm: “Có những khoảnh khắc sinh tử chỉ cách nhau một sợi tóc. Làm ở đây, bác sĩ phải có trái tim “nóng” và cái đầu “lạnh”. Nếu không có tinh thần thép thì khó trụ được”.
Bác sĩ CKI Phan Thị Thùy Trang - Trưởng Khoa HSTC - CĐ thăm khám cho 1 bệnh nhi. Ảnh: N.N
Nếu mỗi ca bệnh là một câu chuyện, thì ở Khoa HSTC - CĐ thường là những câu chuyện bắt đầu từ lằn ranh sinh tử. Không ít bệnh nhi nhập viện khi cơ hội sống rất mong manh, gia đình gần như buông xuôi.
Nhưng chính trong những thời khắc tưởng chừng tuyệt vọng ấy, sự kiên trì của đội ngũ y, bác sĩ cùng những can thiệp kịp thời đã nhiều lần “kéo” các em trở lại cuộc sống.
Đằng sau mỗi ca “thoát cửa tử” không chỉ là kỹ thuật y khoa, mà còn là những giờ phút căng thẳng, những quyết định khó khăn và niềm tin được giữ đến phút cuối cùng.
Trong ký ức của bác sĩ Trang vẫn còn in đậm trường hợp một bệnh nhi bị tai nạn dập não, hôn mê sâu, phải thở máy, không có chỉ định phẫu thuật, tiên lượng sống rất thấp, đặc biệt nguy hiểm nếu chuyển lên tuyến trên. Trước tình trạng nguy kịch của con, gia đình hoảng loạn, khẩn thiết xin chuyển viện.
“Chúng tôi phải giải thích rất nhiều để gia đình hiểu rõ nguy cơ và giữ lại cơ hội sống cho cháu” - bác sĩ Trang kể.
Cuối cùng, gia đình quyết định để con ở lại điều trị. Và rồi điều tưởng chừng khó xảy ra đã thành hiện thực. Bệnh nhi vượt qua cơn nguy kịch, hồi phục hoàn toàn, không để lại di chứng.
“Ba năm qua, gia đình vẫn quay lại thăm khoa, mang theo những phần quà nhỏ cho các bệnh nhi khác. Một vòng tròn của lòng biết ơn âm thầm được nối dài” - bác sĩ Trang chia sẻ.
Tháng 11-2025, Khoa HSTC - CĐ tiếp nhận 1 ca bệnh được xem như “kỳ tích”. Bệnh nhi người Campuchia nhập viện trong tình trạng suy hô hấp, sốc nhiễm trùng, xuất huyết phổi nặng, tổn thương đa cơ quan, nghi nhiễm Leptospira - căn bệnh hiếm nhưng đặc biệt nguy hiểm, nguy cơ tử vong cao.
Dù tiên lượng xấu, ê kíp điều trị vẫn không bỏ cuộc. Tất cả các biện pháp chuyên sâu được triển khai: Thở máy, lọc máu liên tục cùng nhiều kỹ thuật hồi sức tích cực khác. Sau nhiều ngày nỗ lực, bệnh nhi hồi phục hoàn toàn.
Anh Heng Chanda (cha bệnh nhi) xúc động nói: “Các bác sĩ đã mang lại sự sống cho con tôi. Gia đình tôi không bao giờ quên ơn này”.
Gia đình 1 bệnh nhi trở lại tri ân tập thể y, bác sĩ Khoa HSTC - CĐ. Ảnh: ĐVCC
Những bàn tay nối dài sự sống
Bên cạnh những ca “thoát cửa tử” ngoạn mục, còn có những hành trình hồi sinh diễn ra lặng lẽ từng ngày.
Anh Danh (làng Mơ Nú, phường An Phú) vẫn chưa quên những ngày con trai 14 tuổi của mình nhập viện đầu tháng 4-2026. Từ 1 vết thương nhỏ sau trận bóng đá, bệnh tình của cháu diễn tiến nhanh thành viêm phổi nặng, nhiễm trùng huyết, sốc nhiễm trùng và suy hô hấp. “Những ngày đầu, gia đình gần như suy sụp, đã chuẩn bị cho điều xấu nhất” - anh Danh nhớ lại.
Trong suốt quá trình điều trị, các y, bác sĩ luôn túc trực, theo dõi sát sao. Bệnh nhi được áp dụng nhiều biện pháp hồi sức tích cực như thở máy, chống sốc, lọc máu liên tục, phẫu thuật mở màng phổi…
“Lúc nào cần cũng có bác sĩ thăm khám. Họ không chỉ cứu con tôi mà còn động viên, giải thích để gia đình yên tâm hơn. Nhờ vậy, chúng tôi có thêm niềm tin. Giờ cháu đã ổn định, tôi thực sự biết ơn” - anh Danh chia sẻ.
Không phải phép màu nào cũng đến từ máy móc hay kỹ thuật. Có những phép màu được tạo nên từ lòng người. Đó là câu chuyện của chị Siu Bếp, một người mẹ nghèo ở làng O Grưng (xã Ia Ko). Con chị phải nằm viện suốt 2 năm, phụ thuộc vào máy thở. Có lúc chị tuyệt vọng, từng nghĩ đến việc đưa con về.
Nhưng chính các y, bác sĩ đã giúp chị giữ lại hy vọng. Họ không chỉ điều trị mà còn âm thầm kết nối các nhà hảo tâm, hỗ trợ kinh phí để gia đình duy trì việc điều trị cho con.
“Con tôi giờ đã 2 tuổi, có thể cai máy thở vài giờ mỗi ngày, đã đi lại được. Dù chưa thể xuất viện nhưng đó đã là điều vô cùng quý giá” - chị Bếp nghẹn ngào.
Phía sau những ca bệnh là sự đóng góp thầm lặng của đội ngũ điều dưỡng - lực lượng “giữ nhịp” cho Khoa HSTC - CĐ. Điều dưỡng viên Phan Thị Bảy (có 15 năm trong nghề) chia sẻ: “Công việc rất áp lực, nhưng mỗi lần thấy một em bé được xuất viện, chúng tôi lại có thêm động lực để tiếp tục cố gắng”.
Điều dưỡng viên Phan Thị Bảy (bìa phải) động viên chị Siu Bếp an tâm về tình hình điều trị của con. Ảnh: N.N
Với bác sĩ Trang, hơn 30 năm gắn bó với nghề, những ngày nghỉ trọn vẹn gần như là điều xa xỉ. “Nhiều người lo lắng khi tôi làm việc ở khoa hồi sức. Nhưng đã chọn nghề này thì không có chuyện lùi bước. Bệnh nhân cần là mình phải có mặt. Và càng vất vả, niềm hạnh phúc càng lớn khi cứu được một đứa trẻ” - bác sĩ bày tỏ.
Những năm gần đây, nhờ sự đầu tư của tỉnh cùng với đó là hỗ trợ chuyển giao kỹ thuật từ các bệnh viện tuyến trên, Khoa HSTC - CĐ đã tiếp cận nhiều kỹ thuật hiện đại như thở máy chuyên sâu, đặt catheter tĩnh mạch trung tâm, đo huyết áp động mạch xâm lấn, lọc máu liên tục, siêu âm cấp cứu tại giường… Đồng thời, khoa đang hướng tới triển khai ECMO và thành lập Đơn nguyên Ung bướu.
Những nỗ lực không ngừng của đội ngũ y, bác sĩ Khoa HSTC - CĐ nói riêng và Bệnh viện Nhi tỉnh nói chung đều hướng đến mục tiêu cao nhất: Nâng cao chất lượng chăm sóc, điều trị cho bệnh nhi. Để từ đó, niềm tin được nhân lên và hy vọng sống luôn được giữ vững, ngay cả trong những thời khắc mong manh nhất.
NHƯ NGUYỆN